Lọan bàn về việc diễn dịch các thuật ngữ.
Theo tui nghĩ, để diễn dịch thành công các thuật ngữ, chúng ta cần có định nghĩa cùng với 1 số ngữ cảnh kỹ thuật tiêu biểu mà trong đó thuật ngữ cần diễn dịch đóng vai trò quan trọng (keyword). Những định nghĩa cùng với ngữ cảnh fải = ngôn ngữ nguồn, là ngôn ngữ mà từ đó chúng ta muốn diễn dịch sang ngôn ngữ khác. Vd: Eng (nguồn) --> Việt (đích). Lý tưởng nhất là ngôn ngữ nguồn = ngôn ngữ xuất xứ của thuật ngữ cần diễn dịch. Để tránh "nhất sao thất bổn" ấy mà. Thử tưởng tượng từ "file" tiếng Eng dịch thành "tệp" tiếng Việt. (mà hết 80% dân Việtnam khi nghe nói đến từ này thì "Hả?", 20% thì "Lảm nhảm gì dậy cha nội?". Vậy mà lỡ như có ông Campuchia nào đó lấy chữ "tệp" này dịch sang tiếng Cam nữa thì "tội lỗi" cho dân IT Cam lắm lắm.
Sau khi đã Thấu Hiểu định nghĩa, ngữ cảnh, chúng ta mới diễn dịch định nghĩa, ngữ cảnh đó sang ngôn ngữ đích Trực Tiếp.Vd vui (không liên quan đến term technical) như Australia, dịch sang tiếng Trung Quốc là Ục-tào-xá gì đó, xong lại được fiên theo âm Hán-Việt thành Úc-Đại-Lợi, được dùng hà rầm mà tui không biết cái chữ Đại-Lợi nó là cái chi.. Thay vì như thế, sao ta không thông dịch direct sang tiếng Việt thành nước Úc như bây giờ nghe cho nó nhẹ người. Chứ còn như Anh Đại Lợi, Áo Đại Lợi, không lẽ tới Somali Đại lợi, Dế mèn (Yemen) Đại lợi... thì ỏai wá. "lợi-tiểu" còn không thấy huống chi "Lợi-Đại" (just joking). (Vậy mà vẫn còn các tiền bối khóai khẩu kiểu này mới chết chứ.)
Có thể với các định nghĩa, ngữ cảnh theo ngôn ngữ đích, chúng ta có nhiều thuật ngữ đích khác nhau. Việc còn lại là tìm cho ra được 1 thuật ngữ đích diễn đạt chính xác nhất về khía cạnh kỹ thuật trong đa số ngữ cảnh đã nêu, đồng thời fải đáp ứng được "bản sắc ngôn ngữ dân tộc". Tức thuật ngữ đó fải Vừa Tai, Thuận Miệng, không gây Fản Cảm trong giới sữ dụng. Ví dụ từ File = "tệp" đã nêu, tệp... tệp... tệp..., bạn thử fát âm xem, âm "tệp" fát âm nghe hơi nặng/ hơi "nông dân"/ nghe không "soang"/ không hàn lâm bằng từ "tập tin". (tập: nghe có hơi Tóan, tin: nghe có hơi Tin. vậy cũng OKie hơn chớ hả?). Ví dụ khác như bandwidth: người dịch "băng thông", kẽ phiên "dải thông/ độ rộng dăi tầng". Công tâm mà nói "dải thông" chính xác hơn "băng thông" chứ hỉ, nhưng hình như nó "khó" hơn so với "băng thông", nên tui thấy bà con khóai từ "băng thông" hơn.
Thuật ngữ nói riêng và ngôn ngữ nói chung mang nặng tính qui ước ước lệ. 1 sự việc/ hành động/ tư tưởng/ trạng thái... có thể được qui ước biểu diễn bằng 1 từ/ nhiều từ tương đương/ cụm từ... trong 1 cộng đồng. Như vậy có thể cho thấy, bản thân thuật ngữ không quan trọng hơn định nghĩa mà nó truyền tải.Vd việc dịch file = "tệp" hay "tập tin" không quan trọng hơn việc Định Nghĩa tệp/ tập tin là gì. Và vì mang tính qui ước, ta không cần (và không thể) ánh xạ chính xác 100% 1 thuật ngữ từ ngôn ngữ đích sang nguồn, và ngược lại (lý tưởng). Chúng ta cũng cần nhớ là các chuyên gia bản xứ trong giới cũng rất thóang/ rất bình dân/ rất bác học/ rất đa dạng trong việc hình thành thuật ngữ, các từ như bug, debug, patch, virus, Trojan Horse, là ví dụ. Và vì vậy việc dịch bug là chí/ rận/ rệp thì cũng không fải là "tội tày trời" vì ở ngôn ngữ nguồn, đích thị Mẹt của bug chính xác là cái giống đó. Sao người bản xứ thì chấp nhận "qui ước ước lệ" đó được còn mình thì lại câu nệ? Nên chăng khi dịch thuật ngữ mà nó bắt nguồn từ 1 điển tích thì cũng nên chua thêm 1 ít thông tin cho bà con hiểu rõ hơn và khỏi đóan mò. Hy vọng chúng ta sẽ thóang hơn, lọai bõ tư tưởng hàn lâm khi diễn dịch các thuật ngữ.
Thế nhưng chúng ta cũng không thể lạm dụng tính qui ước ước lệ của ngôn ngữ mà gán ghép cẩu thả "râu anh" vô "cằm em", tãng lờ những sự khác biệt tinh tế trong ngôn ngữ. Ví dụ nhiều sách Windows dịch Right=Quyền, Permission cũng = Quyền, gây rối và nghi ngờ cho người đọc vì nếu như vậy sao người ta khg dùng hẳn 1 từ Right/ Permission? Sao khg dịch Right = Quyền, Permission = Fép. Vd: Trẻ em là có Quyền vui chơi giải trí, nhưng hôm đó em A không được Fép đi chơi chẳng hạn.
Việc diễn dịch thành công 1 thuật ngữ là RẤT KHÓ. Khó vì sự tinh tế của ngôn ngữ. Khó vì bản chất ngôn ngữ, như tôi còn nhớ, là sản fẩm của quá trình lao động sáng tạo. Lao động nảy sinh sáng tạo, sáng tạo nảy sinh công nghệ mới, đồng thời hình thành hàng lọat các thuật ngữ mới. Và không thể không thừa nhận, về khía cạnh này chúng ta luôn luôn ở thế bị động so với các nước tiên tiến khác. Người ta fát minh ra thuật ngữ mới liên tục, chúng ta nội chạy theo nắm bắt để vận dụng công nghệ thành công cũng đủ thè lưỡi. Chính vì vậy ở Singapore/ Malaysia/ Thai/ Phi, người ta khuyến khích lớp trẻ sử dụng trực tiếp tiếng Eng, 1 trong số lý do là nhằm tăng cường khả năng tiếp thu nhanh công nghệ. Không tốn thời gian cho khâu dịch thuật (chưa kể thời gian "cãi lộn" giữa các chuyên gia mà người ta dùng "thuật ngữ" "tranh luận" cho lịch sự). Thấy thì có lý. Nhưng có phải lợi bất cập hại? Cũng không biết được.
Thế nhưng xu hướng "xâm thực ngôn ngữ bắt đầu từ thuật ngữ" cũng xảy ra ở các nước tiên tiến châu Âu, như Pháp, Đức,... mặc dầu họ không "tự nguyện" như các nước Đông nam Á kể trên. Phỏng vấn các người dùng luôn thuật ngữ gốc thì họ cho biết 1 fần là do tính "tương tích". Ai cũng dùng nhan nhãn, mà mình không dùng thì thấy nó chọi rơ (khác người)/ không sành điệu/ thấy nó lúa. Phần khác (đa số) là vì không tìm thấy từ tương đồng thống nhất nên dùng luôn cho nó tiện. Và tránh chuyện "Tui đang nói tới thuật ngữ số 1 mà dịch ra từ gốc là thuật ngữ A, mà dịch lại theo kiểu của ông là thuật ngữ số 2 đó". Điên luôn!
Tui tự phân tích lại vấn đề diễn dịch thuật ngữ 1 lần nữa trong đời, để nghiệm xem sự cố gắng diễn giải những thuật ngữ tiếng nước ngòai sang ngôn ngữ Việt Nam thân quen có fải là 1 việc gì đó "Không Thể Làm" hay "Không Đáng Làm" như đa số bà con khuyên dùng?
Buồn wá "Tòan cầu hóa".
Có nhiều khi lý trí bảo con tim. Thôi không yêu, đừng giận hờn, thương nhớ. Nhưng con tim là một thằng Quái gở. Cứ cồn cào thoi thóp thở tên em.
Left-Handed Signature: U ZZiM i