nqminh79
09-11-2004, 02:21 PM
ROCK...ROCK...ROCK.....and Roll....and Down
ROCK là DỐC hết Tình này...SOCK cái chân này...để NGỐC cái thân này
Tại Hạ ngày xửa ngày xưa chỉ khoái cái Xanh-Đỏ-Tím-Vàng, nghe phiêu
bạt như Tuấn Vũ, tâm tình như Ngọc Sơn, ai oán như Họ Chế...rồi đến lớp
9 chuyển sang POP cô nương trong phong trào Tây Hoá dòng nhạc Trẻ
diễn ra mạnh mẽ, khiến cái thân khờ này cũng phập phồng theo điệu
Modern Talking, trong trẻo với những giai điệu ABBA và rồi điên điên
khùng khùng với lũ M.Boney bụi bặm...
Lúc đó chẳng bit gì về ROCK, nói đến ROCK là chụp mũ vào đầu Michael
Jackson. Vua mè, nghe cũng thấy phê nhưng chỉ hiểu và cảm ở mức độ
nông nổi , chưa thể đạt đến cái sâu thẳm như Hố Đen, nổi loạn như Trương
Dực Đức, cá tính như Nguyễn Tuân và bi hùng tráng như Tây Tiến...
Âu cũng là cái thân ta thân Việt, hồn ta hồn Việt, ta hứng cái hồn hưng
vọng sông núi nước Nam, nên vốn ưa thích những gì vừa phải, tâm tình, an
phận, thích đồng cảm những chuyện đớn đau tủi hờn, thích lấy nước mắt
làm mưa, lấy mưa làm nước giếng...
Tại Hạ lúc ấy chưa chuẩn bị được (và biết gì mà chuẩn bị) 1 tầm văn hoá
để chủ động tiếp nhận và hiểu được cái tâm sâu sầu đắng, khoáng đạt hành
hung và có khi là coi trời bằng vung của ROCK. Tự tin và cá tính, mạnh
mẽ và điên khùng, sâu sắc mà khờ khạo...ROCK đến rồi nhưng phải một
ngày kia ta mới tri kỉ được với Nó .
Quả là kì lạ ! ROCK đến từ lâu, ROCK ở quanh ta, ta đã nghe ROCK, thế
mà cho đến bây giờ, khi ánh mắt rực lửa căm hờn, trái tim băng giá, trí
não gân guốc, câu chữ xô lệch, giọng điệu khích bác, cá tính độc đời, coi
trời bằng Vung...ta mới cảm được và hoá thân vào ROCK.
Nhưng chất đất không thể một chiều mà mất đi, tại hạ phù hợp hơn với
Slow ROCK, nó chan chứa và lắng đọng hơn, giai điệu và tỉnh táo hơn...
ROCK là tiếng Hét giữa cuộc đời
Là giọt đắng đọng dưới đáy sầu đông
Là triết học bọc đường
Là MỘT...là RIÊNG...là tất cả...
Vài dòng chia sẻ...Mong được tiếp chiêu...
ROCK là DỐC hết Tình này...SOCK cái chân này...để NGỐC cái thân này
Tại Hạ ngày xửa ngày xưa chỉ khoái cái Xanh-Đỏ-Tím-Vàng, nghe phiêu
bạt như Tuấn Vũ, tâm tình như Ngọc Sơn, ai oán như Họ Chế...rồi đến lớp
9 chuyển sang POP cô nương trong phong trào Tây Hoá dòng nhạc Trẻ
diễn ra mạnh mẽ, khiến cái thân khờ này cũng phập phồng theo điệu
Modern Talking, trong trẻo với những giai điệu ABBA và rồi điên điên
khùng khùng với lũ M.Boney bụi bặm...
Lúc đó chẳng bit gì về ROCK, nói đến ROCK là chụp mũ vào đầu Michael
Jackson. Vua mè, nghe cũng thấy phê nhưng chỉ hiểu và cảm ở mức độ
nông nổi , chưa thể đạt đến cái sâu thẳm như Hố Đen, nổi loạn như Trương
Dực Đức, cá tính như Nguyễn Tuân và bi hùng tráng như Tây Tiến...
Âu cũng là cái thân ta thân Việt, hồn ta hồn Việt, ta hứng cái hồn hưng
vọng sông núi nước Nam, nên vốn ưa thích những gì vừa phải, tâm tình, an
phận, thích đồng cảm những chuyện đớn đau tủi hờn, thích lấy nước mắt
làm mưa, lấy mưa làm nước giếng...
Tại Hạ lúc ấy chưa chuẩn bị được (và biết gì mà chuẩn bị) 1 tầm văn hoá
để chủ động tiếp nhận và hiểu được cái tâm sâu sầu đắng, khoáng đạt hành
hung và có khi là coi trời bằng vung của ROCK. Tự tin và cá tính, mạnh
mẽ và điên khùng, sâu sắc mà khờ khạo...ROCK đến rồi nhưng phải một
ngày kia ta mới tri kỉ được với Nó .
Quả là kì lạ ! ROCK đến từ lâu, ROCK ở quanh ta, ta đã nghe ROCK, thế
mà cho đến bây giờ, khi ánh mắt rực lửa căm hờn, trái tim băng giá, trí
não gân guốc, câu chữ xô lệch, giọng điệu khích bác, cá tính độc đời, coi
trời bằng Vung...ta mới cảm được và hoá thân vào ROCK.
Nhưng chất đất không thể một chiều mà mất đi, tại hạ phù hợp hơn với
Slow ROCK, nó chan chứa và lắng đọng hơn, giai điệu và tỉnh táo hơn...
ROCK là tiếng Hét giữa cuộc đời
Là giọt đắng đọng dưới đáy sầu đông
Là triết học bọc đường
Là MỘT...là RIÊNG...là tất cả...
Vài dòng chia sẻ...Mong được tiếp chiêu...