View Full Version : Hội văn học VNPRO đã xuất hiện
Nơi đây bạn có thể post đủ loại thơ. Nếu xuất sắc sẽ được tặng thưởng 1.......................tràng pháo.......chân của.......................tui :lol:. Cảm ơn đã đóng góp, tui hi vọng rằng nó sẽ lớn mạnh cùng vnpro trong tương lai gần. Bye............................................... ................bỳe
Phát súng khai trương:
***Em là virus gì ?***
"Hoàng tử u sầu" cái tên nghe sao lạ?
Em gọi anh theo cái nhíu mắt cười
Anh rất sợ tên anh đặt giữa làn môi
Nên run rẩy nghe hoài không biết chán!
***
Ôi thôi rồi tôi lại thơ với thẫn
Lại nữa rồi thơ thẫn với ngẩn ngơ
Ôi thơ tôi chỉ có dại với khờ
Chỉ có em, bóng em và chỉ là em mãi mãi
***
Vẫn tự hào là secure network
Từng trải qua bao giông tố bão bùng
Từ Blaster rồi lại đến MyDoom
Rồi Trojan,Backdoor đều được chặn
***
Anh lỡ lầm mất quản trị có một lần
Thì nhận được một dữ liệu rất lạ
Cái nhíu mắt em cho server anh nghiêng ngả
Và Backdoor em đặt lại từ bao giờ
***
Rồi từ đó firewall anh bị hạ
Trình Anti bị "dis" mất hoàn toàn
Anh cố check, cố scan trên toàn mạng
Vẫn là em, là hình bóng của em
***
Từ server rồi cho đến client
Virus em không tha anh một phút
Server anh toàn là tràn bộ đệm
Nào là treo và cũng đến.......... tương tư........
***
Anh cố gắng dốc chút quyền quản trị
Cho đĩa vào nhất quyết format server anh
Ôi thôi rồi cả hardware virus em cũng chiếm
Chết mất thôi, anh phải chết mất thôi!.............
***
Trên toàn mạng chỉ là bóng em thôi
Icon em, tên em, chỉ là em hiện diện
Server anh thì chỉ chạy hoài ứng dụng
Em và em, chỉ chạy em và em........!
.................................The end..............................................
Hẹn gặp kì sau
P/S: Mong các bạn đóng góp cho Hội ngày càng phong phú bài vở. Thanks a lot!
Edit: Đây là tác phẩm tui viết ra tặng người yêu thương của tui, mấy chú mấy bác có copy đi đâu thì làm ơn thêm dòng chữ sưu tầmgiùm cái. Cảm ơn nhiều
Phần 2 : xuất xứ của virus "em"
Thời đế chế MyDoom còn hùng mạnh
Đánh khắp nơi, chinh phạt khắp mọi nơi
SCO cả vương quốc tơi bời
Microsoft phải một phen điêu đứng....
***
Những chiến sĩ trên kị binh mail lạ
Lướt dọc ngang trên net chẳng thứ tha
Chỉ còn lại mỗi vương quốc Đông A :lol:
Với Firewall và Anti yểm trợ
***
Vua MyDoom chia quân làm thủy bộ
Hung hãn tràn vào quyết chiếm lấy Đông A
Vó ngựa giặc giày xéo từng PC
Ôi đau xót, thật là đau xót quá.......!
***
Trước khí thế của kẻ thù hung hãn
Hội nghị "Secure" bao bô lão tán đồng
Cử Firewall làm đại tướng tiên phong
Quyết chặn đánh giặc dữ ngoài biên ải
***
Cùng lúc đó tướng Anti nhận lệnh
Update lên để phục kích kẻ thù
Scan toàn bộ giải cứu những PC
Đang mệt mỏi trong hung thần quỷ dữ
***
Lửa thử vàng, gian nan thì thử sức
Tình dân quân gắn kết thật bền
Vó MyDoom quỵ ngã tại biên cương
Các PC vui mừng trong phép tính
***
Nhưng lịch sử sách trời đã được định
Vương quốc Đông A đã đến lúc lụi tàn
Đức Ngọc Hoàng cử lệnh nữ thần tiên
Dìm Đông A trong bão bùng virus
***
Nàng tiên nữ nhẹ nhàng start laptop
Ngón tay thon lướt nhẹ bàn phím tơ
Từng dòng code như ào ào theo hơi thở
Réo rắt tay đan "tóc,tóc" thật nhẹ nhàng
***
Một nhíu mắt, một nụ cười duyên
Một lời nói nhẹ nhàng như hơi thở
Ồ thật lạ chỉ những code không đáng sợ
Bỗng hóa thành virus mang tên EM
***
Đất Đông A sau cuộc chiến thật êm đềm
Các PC cần cù bên dữ liệu
Vua Đông A thảnh thơi nghe dân ca êm dịu
Tướng sĩ cùng ba quân update lại gươm đao
***
Văng vẳng "nhạc rừng", thoang thoảng hương bay xa
Nàng tiên nữ vén firewall vào server chính
Vua Đông A đứng nghiêng mình đợi lệnh
Nàng "nhếch mép" cười, nụ cười rất có duyên
***
"Sau chiến cuộc kẻ thù thêm hung dữ,
Ta trao con vũ khí chống các worm.
Hãy giữ lấy cho vương quốc vẹn tròn"
Nàng nói xong hóa data đi mất
***
Vua Đông A mừng rưng rưng nước mắt
Truyền lệnh ba quân nâng lên quyền admin
Lấy RJ45 nối laptop vào hub mạng
Cập nhật ngay không một phút chần chừ
.............................
***
Câu chuyện buồn của vương quốc Đông A
Đã ứng nghiệm nơi "Secure Network"
Virus EM đã biến "Secure Network"
Thành "Hacked Network" tơi tả mất rồi...!
.......................
The End!
***Tặng người yêu thương***
Phần tiếp tục nha mấy bác :
Nhớ em nhiều
***********************************
Dòng ngày tháng vẫn lặng trôi hờ hững
Như data chảy mãi trong cáp đồng
Anh thẫn thờ mong decode được mã em
Cho nhung nhớ bớt crash hoài ứng dụng
Anh dò hoài, tìm mãi sách programming
Từ C, C++, VB rồi Perl
Lật từng trang dò tìm trong từng code
Đoạn mã em anh chưa gặp bao giờ
Đoạn mã em chạy ứng dụng ngẩn ngơ
Khiến CPU anh ngơ ngẩn không thèm chạy
Bộ nhớ anh load hoài win không thấy
File đính kèm chỉ còn lại bóng em
Anh ngơ ngẫn rồi anh lại thẫn thờ
Anh thẫn thờ rồi anh lại ngu ngơ
"Anh" tất cả bỗng hóa thành "Em" tất cả
Chữ là em, tiếng là em, hình ảnh cũng là em
Ôi ngôn ngữ nào đã code ra em
Và cái gì complie cho code chạy
Anh vô vọng mãi tìm nhưng không thấy
Để một lần decode đoạn "yêu em"
Nếu ngày mai data đứng lặng giữa cáp đồng
Server chết, client crash hoài không chạy
Đoạn code em complie anh tìm hoài không thấy
Anh cũng chỉ backup thật nhiều, thật nhiều hình dáng em thôi
......................The end.......................
***Thân tặng người yêu thương***
bluebeach love you
nadmad
09-02-2004, 07:22 AM
Tuyệt cú mèo. Định copy tặng bồ nhí mà anh bảo fải thêm câu xác định chủ quyền như vậy. Lỡ con bồ em nó khoái văn anh nó redirect wa anh thì khổ ... anh
:cry: :cry:
Ha... ha... nadmad cho tui đính chính chút xíu. Trong điều kiện email hoặc chat với em ấy hay gì gì đó miễn là riêng tư của 2 người thì tui xin được rút giấy fép bản quyền tặng 0. Còn mấy chú mấy bác mà đem đi đâu đăng rồi nói là của you là tui disable liền. :twisted:
Ha... ha... nadmad cho tui đính chính chút xíu. Trong điều kiện email hoặc chat với em ấy hay gì gì đó miễn là riêng tư của 2 người thì tui xin được rút giấy fép bản quyền tặng 0. Còn mấy chú mấy bác mà đem đi đâu đăng rồi nói là của you là tui disable liền. :twisted:
phần chưa cuối cung:
"Ngày tháng yêu em"
***********************
Anh tự hỏi thế nào là TRÁCH NHIỆM,
Người yeu nhau gắn kết tự bao giờ?
TRÁCH là "trách" hay là gì là gì nữa?
NHIỆM là gì? TRÁCH NHIỆM bởi do đâu?
Anh tự hỏi thế nào là NGHĨA VỤ,
Người yêu nhau còn biết phải làm gì?
NGHĨA là "nghĩa", là "tình", thế nhỉ?
VỤ là gì? NGHĨA VỤ bởi do ai?
Anh tự hỏi thế nào là QUYỀN LỢI,
Người yêu nhau thì biết đòi chuyện gì?
QUYỀN là "quyền". Như thế là nghĩa chi?
QUYỀN LỢI, lợi lộc, thế ai còn ai mất?
Cả một ngày ba chữ ta tất bật
Cả một đời ta còn đợi gì nhau?
Anh muốn yêu, yêu chết cả ngày dài
Anh muốn sống, sống cho tình yêu còn mãi!
Anh cố đợi và em ơi hãy đợi!
Đợi một ngày cho chúng tan biến đi
Ta yêu nhau lấy thế để làm gì?
Anh và em, chỉ anh và em là vậy..
Cả bầu trời chỉ đôi ta bay nhảy
Cả cuộc đời chỉ có anh và có em
Lũ đi qua sông trắng lại êm đềm
Cây trút lá cho mầm yêu vút dậy.......
Đất và trời còn mãi cơn nồng say
Anh và em còn đấy cơn khát vọng
Môi quyện môi, lòng gắn kết với lòng
Đi thôi em, ta về nơi hạnh phúc...........
.............................
***The end***
***Tặng người yêu thương***
Phần còn tiếp:
" Ai ơi thịt cầy" 8)
********************************
Này là một miếng thịt cầy :P
Này là một miếng rượu say nghĩa tình
Ô kìa cô chủ thật xinh :shock:
Gió hây hây thổi nghiêng đình tóc mai
Uống nào ta uống cho say
Uống say ta nhắm thịt cầy thật ngon
Ơ này sườn nó thật giòn
Ơ này miếng luộc ngon ngon lạ kìa
Và đây thêm miếng chả chìa
Và kia rựa mận thêm kia giò hầm
Ôi chào thêm cái sáo măng
Húp nào ta húp cho căng bụng tròn
Cô ơi còn món gì ngon
Anh em tôi nhắm cho tròn đêm nay
Ôi thôi, anh ạ em say
Kia là cô chủ quán hay tiên trời
"Tiến về Hà Nội" ai ơi!
Ta say ngây ngất một trời mênh mang............... :lol:
.........The End.............
***Ta tặng người ta nên tặng***
inform
15-02-2004, 08:29 PM
Oh !
Chắc là Bluebeach muốn thư giãn lắm sao mà xuất chiêu dữ vậy !
" Nụ cười của em, như cây kem anh nhìn mà phát thèm, nhưng mà chỉ đứng nhìn xem ..... " :roll:
nadmad
28-02-2004, 09:54 AM
Hum wa tựa cửa nhìn đời,
Thấy em qua ngõ sáng ngời màu mây
Vội sang sánh bước sum vầy
Dè đâu vấp đá lăn quay giữa đàng.
--------------------------------
1'hpSky
21-03-2004, 04:17 PM
Thơ tình của cư dân mạng (sưu tầm)
Em download được anh, từ chiếc computer cũ rích...
Ổ cứng nặng chịch, em lưu giữ phần mềm mới là anh...
Chàng không thể nhìn nàng qua modem
Chàng không thể hôn nàng qua bàn phím
Chàng không thể cầm tay nàng âu yếm
Chàng chỉ nói “yêu em” và cứ thế enter.
(còn tiếp)
1'hpSky
21-03-2004, 04:22 PM
(tiếp)
Yêu qua Net thật cũng thành mơ
Anh nhìn màn hình chờ em mà tưởng tượng
Ngoài anh ra liệu em còn yêu một người nào khác
Mỗi lúc online?
Yêu như thác đổ cơn mơ
Em tỉnh dậy tìm màn hình sợ hãi
Em đã dùng tên anh làm password
Cứ logout ra lại login vào
Và như thế mỗi ngày trên bàn phím
Anh vẫn đi về trong nỗi nhớ xôn xao...
Những dòng anh gửi cho em
Chạy qua bàn phím, hiện lên màn hình
Bao nhiêu chữ bấy nhiêu tình
Tiếc thay tình ảo một mình mình hay
(tạm hết)
harch
22-03-2004, 06:30 PM
Òa, tài năng mới của Hội văn học VNPro đây!
Thế mà cứ dấu nghề mãi, kiểu này em phải vào Trường Nguyễn Du vừa ôn MCSE vừa tập làm thơ mất thôi.
Tiếp chiêu....
"...
Những dòng anh gửi cho em
Chạy qua bàn phím, hiện lên màn hình
Bao nhiêu chữ bấy nhiêu tình
Tiếc thay tình ảo một mình mình hay
..."
Có người khi tỉnh khi say
Có nàng khi tỉnh vẫn hay mơ màng
Mình em mí cả mấy chàng
Một chầu tiên tửu, quên nàng.. Cisco
Hẹn nhau qua ngả pờ rô (VNPro)
Bị anh Minh mắng mặt mo mấy lần
Nghĩ đi nghĩ lại cũng buồn
Chỉ vì không biết phải buôn chuyện gì
Hỏi nhiều - toàn hỏi ngu si
Hỏi thêm lại bảo: "Câu" gì đấy em
Với em, nói thật không thèm
Cái trò "câu" điểm chẳng hèn lắm sao!
Buồn "nhân" buồn "thế" em vào,
Cũng là vứt bỏ được bao chuyện buồn
Ngẫm ra vẫn có người thương
Cái thân con gái dặm trường ai-ti (IT)
Thật ra cũng chẳng biết gì
Nếu so mấy ảnh chuyên về net đây
Nhưng mà em trái bàn tay
Nên em cũng phải nghĩ ngay: "Đừng buồn"
Người ta có bạn có phường
Mình đây đơn độc biết đường nào mô
Các anh đi ngả Cisco
Mình em một ngả chẳng lo sao đừng!
Biết đây chẳng phải chỗ mình
Trót duyên trót phận trót tình vi-en (VNPro)
Nếu mà các ảnh mắng thêm
Chắc rằng em phải rút êm mất rùi
Đến khi em hận cuộc đời
Em thành hack thật thì trời biết tay
Mấy dòng tâm sự hôm nay
Cũng là để hiểu Harch này chút thôi.
Em xin nói thật đôi lời...
P/S: Cảm xúc thật 100% lúc nhận tin nhắn nhắc nhở của anh Minh. Post vào đây để các anh hiểu em hơn.
titanevn
22-03-2004, 06:45 PM
Đến đây anh mới tiếp lời
Nếu ai có giận xin đừng đì-fê (deface)
Kẻo mai anh có nỗi niềm
Không còn chỗ post thì buồn lắm thay
Alô...Alô...bluebeach đã trở lại :lol:
Sau khi khai trương và trải qua 1 thời gian hoạt động, "hội trưởng" bluebeach :lol: xin chân thành cảm ơn các member đầu tiên đã ghé thăm và có những đóng góp "vô cùng bổ ích" đến sự phát triển của hội. Xin được tặng thưởng cho những mem đầu tiên những tràng pháo...chân thật mạnh mẽ :roll: như đã hứa khi khai trương hội :lol!:.
Và tiện thể nhân dịp "hội trưởng" vừa được admin thăng cho cái chức "pro" :roll: thì tui cũng nên góp vui thêm chút pháo cho cái hội gọi là thêm xôm tụ :mrgreen:.
Và tràng này xin được đặt tên là:
"Alô....rồ-phét-sân-nô" :crazyeye:
Dzô ke.............
Alô..."rồ-phét-sân-nô"
Ăn mừng cho cái chức pro của ta
"Rồ" là những cái điên rồ
"Phét" là bốc phét, "sân" là sân si(ngu)
"Nô" là english yes, no
Nhìn đi nhìn lại cũng chẳng pro bấy nhiêu
Dầu gì chức vụ đã nhiều
Nhận thêm cái nữa cũng chẳng nhiều lém đâu. :mrgreen:
---------end------------
---------con------------
"Alô...hacking....đê"
Sợ qué, sợ qué bà con :roll:
Hacker đột nhập vi-en rồi kìa :shock:
"Chào em cô gái hacker"
Đố em biết được hacker là gì?
Hacking là những cái chi?
Và em đã biết những gì hacking?
Ha...ha... :lol: thiệt sợ cô harch này thật, em nghĩ như thế nào về hacking mà em cứ to mồm bảo là hack với chả hack. Em nghĩ rằng hacking là 1 công việc dễ dàng vậy sao. Và deface 1 trang web quá dễ hử? Hacker là những lập trình viên chính thống vậy em có biết được 1 ngôn ngữ nào chưa hử? Hay em đọc đâu đó 1 vài cái tut về hacking rồi em nghĩ rằng mình có thể làm được. Em có biết 1 quá trình deface 1 website hay hack 1 srv như thế nào không? Em cảm thấy em làm được những gì trong cái quá trình đó. Cỡ như em thì chỉ có thể chui vô mấy cái máy con con trên net thui chứ chui dzô mấy cái srv là tụi nó uýnh chết à nha.
À quên, Bill Gates và Linux Tovarld cũng là những hacker đó. Em thử hỏi mấy ổng xem coi trở thành hacker là seo? :mrgreen:
inform
09-04-2004, 12:31 PM
Inform mới "lụm" mấy bài thơ Post lên cho Anh em tham khảo chơi !
Đừng hỏi
Đừng hỏi vì sao em yêu anh ...
vì em nghĩ sẽ k là gì cả
tình yêu mà ! cả khoảng trời khám fá
yêu anh rồi ...cũng k hiểu vì sao ?
em vẫn nhớ buổi gặp mặt hôm nao
ắnh mắt ấy làm em ngơ ngẩn mãi
em muốn nói mà môi cứ khép lại
không thể nào nói nổi tiếng yêu thuơng .
em giống như kẻ lạc lối wên đuờng
hoang mang lắm ..cố tìm nơi yên ấm ...
.... Còn 2 câu nữa ... các bạn tự biên
--------------------------------------------------------------------------------
Giọt Châu
Hỡi giọt châu, ngọc ngà, lăng trên má
Rớt xuống đời vũ trụ ngả đảo điên
Bỡi vì ai, hạ thế thấm môi hiền
Cho hồn ta nức ra thành trăm mảnh
Muốn ra tay để ngăn dòng lệ đắng
Nhưng dư thừa, ta ngặc, người đến sau
Đứng nhìn ai vì ai đổ lệ sầu,
Gặp cô đơn đông thành bông tuyết trắng
--------------------------------------------------------------------------------
Mai anh đi
Mai anh đi lòng không dám hẹn
Bởi xa rổi kỷ niệm cũng phai
Như giọt nắng xoá nhoà trên tóc
Như ráng chiều đổ xuống hàng cây
anh di rùi dừng lưu luyến mà chi
dể tâm hồng thanh thảng kẽ ra di
lưu luyến mà chi cho lòng chua sót
dễ cho người ở lại vương nỗi sầu
--------------------------------------------------------------------------------
Nội Giang Tạm Trú
Một hồi thôi, chân tôi sẽ qụy ngã
Lê thê bước, con đường thu thầm đến
Không giang lạnh, tóc mềm hương gió bay
Đôi vai gầy, co ro chiếc áo mỏng
Tôi lang thang, giữa công viên lẻ bóng
Dưới ánh đèn, liều mạnh Thiêu Thân phóng
Một chút ấm, cháy đen nó cũng nguyện
Tôi thấy mình, liều lỉnh chuyện tình yêu
Tâm trí bảo, đừng yêu khi còn dại
Nhưng trời ơi, tôi lại quên nửa rồi
Nhìn cặp tình, choàng vai ngồi ghế đá
Lòng ganh tị, chút khoảng trống lá rơi
Thu ơi thu, về chi nơi tù tội
Tôi hận mình, là nội gian tạm trú
Khi chợt tỉnh, đã hạ thủ "Kiêng Cường"
Còn trong tôi, chút xót thương thân dại
--------------------------------------------------------------------------------
Chỉ vì tôi sinh sau thời đại
Tấm thân gầy ái ngại vơi trần gian
Biết ai ai biết hỏi han
Chỉ mong sao trời ban phuóc lành
Là thôi uóc nguyẹn đã thành nhân duyên
Biết khi nào sánh buóc thuyèn quyên ....
Tôi tiếc mình sanh sau lời đại
Thân gầy guộc trọi với tương lai
Tôi thà mình sanh trước thế kỷ (thứ 1)
Chẳng phải lao mình chết khờ dại .
--------------------------------------------------------------------------------
Cát bụi
Sao kô là cát bụi giữa trần gian
Để bay vương vấn áo cô nàng
Thỏ thẻ rỉ tai tình lai láng
Cho tình nóng hỗi mới vừa rang
Sao không là rượu giữa trần gian
Để hương vương vấn mũi anh chàng
Thỏ thẻ bên tai lời quyến rũ
Quán rượu bên đường ... anh khỏi sang !
--------------------------------------------------------------------------------
Ước gì
Ước g`i bắt đuọc đứa nhóc con
Để mà nuóng chín chiên cho giòn
Đói bụng xẻo ra ăn ít miếng
Nhâm nhi chút ruọu ôi wá ngon
Ước gì bắt được ANH THÍCH THƠ
Để rồi túm lấy đánh cho chừa
Gan to sao dám động vào Nhóc
Sức mấy mà ham ?? Đừng có mơ !!!
Bắt duọc nhóc sẽ đánh cho chừa
Cho chừa cái tật nói kô ưa
Nhỏ con thì đừng có cải lại
Kẻo phơi nắng đem làm muối dưa
Chu cha ! Anh này nói lạ chưa ???
Bị nhóc đánh mãi vẫn không chừa ???
Vẫn còn ngồi đó mà nói cứng ???
Mà Nhóc nói gì , Sao hổng ưa ???????
--------------------------------------------------------------------------------
Trao Tâm Sự
Sao không là mựt trên trang giấy
Kéo hồn theo chữ trong hương cay
Đánh thức màng đêm bừng tình giất
Đổ vào trí ức, sống cho đầy .
Sao không là mựt trên trang giấy
Nắn hồn, theo tranh vẽ ngất ngây
Đánh thức khúc nhạc bao lắng động
Đổ vào tim úa, sống cho đầy .
--------------------------------------------------------------------------------
Không là gì cả
Sao không là gì cả để cười
Sống đời một cách rất thảnh thơi
Dạo buớc chân trời, hương cỏ mát
Uống nước mưa dư, cho đầy vơi
Sao không là gì cả để cười
Chắng còn nân niếu cánh hoa tươi
Ấm lòng đêm trăng trên biến vắng
Uống tách trăng đầy, tách nước dư .
--------------------------------------------------------------------------------
Say nắng
"Say nắng thôi chỉ là say nắng thôi"
Lơì em đó nghe sao đau đớn quá
Lẽ nào anh chỉ là cơn gió lạ
Để thoả mãn những khao khát trong em
Em mang đến cho anh ánh sao đêm
Và giờ đây em lại đem đi mất
Liệu tình em có phải là chân thật
Hay cũng chỉ là "say nắng" mà thôi.
--------------------------------------------------------------------------------
Tâm tư
Chiều đã dần tàn, nắng phai mau
Lá trên đọt cũng úa phai màu
Từng chiếc êm đềm rơi rụng mãi
Tâm tư buồn rũ những niềm đau
Bao lâu được sống trong mộng ảo
Hạnh phúc ngập tràn buổi bên nhau
Nay bóng em yêu mờ sương phủ
Ngất ngây men đắng thoảng môi sầu
--------------------------------------------------------------------------------
Dẫu anh
Dẫu anh ko muốn cách xa
dẩu anh ko muốn tình ta xa rời
nhưng làm sau thoát khỏi ý trời
phãi cam đành chiệu ngậm nguồi mà thôi
dù em biết tôi đã thực lòng
nhưng tôi nghèo quá khó ngóng trong
đành cam số phận mình vắng bóng
bở em sang sông tan nát lòng
--------------------------------------------------------------------------------
Tình yêu
Sao chỉ một trái tim dơn dộc
Tình yêu mây` cọc lóc vậy sao
Tình yêu sao lại là ba hình
Coi chừng dã bi cặm sừng cho dau
Thằng dầu dỏ ở giữa mặt máu
Coi chừng nước mắt mầy Sẽ trào
Tao nhìn tao còn phải căm tức
Còn mầy , mầy phải tính làm sao??
--------------------------------------------------------------------------------
Boa ơi hoa nở làm chi
để rồi phải héo phải mòn vì ai
nếu yêu hoa xin đừng mong hoa nở
mà chỉ cần váng vóc thật xinh tươi
nếu hoa nở hoa tàn rồi hoa héo
ai là người khóc sầu dưới chân hoa!!!!
--------------------------------------------------------------------------------
Buồn
Biết bao giờ tôi mới hết buồn
Bao giờ không khóc, lệ chẳng tuôn
Xung quanh người cười vui vẫn có
Với tôi sao buồn cứ rập khuông ...
Biết bao giờ tôi mới hết sầu
Bao giờ người đánh chẳng biết đau
Người dẫu cho tôi là gỗ đá
Tôi thà như vậy để quên mau
Biết bao giờ quên những lúc này
Buồn, sầu , chồng chất , có ai hay
Cho tôi một mớ niềm vui với
Buồn , sầu , tôi đủ, thật không may .. !
--------------------------------------------------------------------------------
Buồn là Vui, Vui là Buồn
Buồn cho tôi niềm vui kì lạ
Không có buồn tôi như thân ma
Tôi chẳng cười, vị họ mãi cười (dã)
Nổi sầu mang, tôi cười ha hả
Tôi chẳng thèm niềm vui họ bán
Niềm vui nào hơn buồn tôi mang
Với cơn sầu, tôi họa tranh thơ
Đây niềm vui nổi buồn kết đang .
--------------------------------------------------------------------------------
Nếu
Nếu tôi hát tặng em một bản tình ca
Em có ngồi nghe đến lời hát cuối ?
Âm nhạc chưa bao giờ có tuổi
Tôi sẽ hát như chưa từng hát bao giờ
Nếu tôi viết cho em bằng ngôn ngữ của thơ
Em có nghĩ tôi là kẻ khờ lãng đãng ?
Thơ không phải là mù quáng
Thơ chỉ nói lời sâu thẳm con tim
Nếu tôi vẽ cho em những thứ em tìm
Em có lặng im ngắm nhìn dù rối rắm ?
Hội họa không phải là nhiếp ảnh
Mà là trái tim đùa với sắc màu
Nếu tôi ngồi bên em và im lặng thật lâu
Em có thấy đâu lòng tôi rực cháy
Ngọn lửa tình yêu cợt đùa nhún nhảy
Em thử bước đi , tôi sẽ hóa tro tàn
Tôi không nói đâu những lời nhẹ nhàng
Lãng mạn như phim , dịu dàng như tiểu thuyết
Nếu không là sắt đá vô tình em sẽ biết
Một phút dại khờ tôi nói hết lòng tôi
Em đừng như mây trôi
Em đừng như nước chảy
Em hãy cứ là em như ngày xưa ấy
Điều kỳ diệu tôi một lần tìm thấy sẽ là em.
--------------------------------------------------------------------------------
Không hẳn là không nhớ
chưa một lần e âp ,
gởi lời thơ
cũng chưa hẳn là ,
người ấy hững hờ
trong tìm thức lẩn ưu tư
.... mờ ảo
đối với anh
em như một hoang đão
lac bước vào ,
anh ngơ ngáo trớ trêu
từng bước lần
rồi khi đã biết yêu
anh mới biết
những gì cần và muốn
như Adam anh dzai khờ ngu mụi
khi tỉnh người thì đã muộn còn đâu
cả một đời dù cố níu
.... bắc cầu
cũng không thể
vượt biển sâu ngăn cách
thế thôi thì ..
xin em đừng oán trách
làm kiếp người thật không dể
... đâu em
chuyên nhân tình càng không dể lãng quên
nền đành xếp làm hành trang ..
mãi mãi
biết yêu
--------------------------------------------------------------------------------
Bạn có biết
Bạn có biết tình yêu từ đâu đến
bạn có biết tại sau ta phải yêu
bạn có biết tại sau ta tha thiết
với tình yêu khi đếnn tuổi biết yêu
vì tình yêu là niềm vui tuổi trẻ
có tình yêu mát mẻ hơn gió xuân
cũng có lúc tinh yêu như nắng hạ
luôn diệu hiền ấm áp làm sao
cũng có luc tình yêu luôn tha thiết
có lúc thì khôn xiết niềm đau
bao người yêu lắm kẻ khổ sầu
có mấy kẽ đẹp vì yêu đâu bạn
bạn có biết biển sâu có thễ cạn
vì tình yêu có thể tác dần
bạn có biết bao người lận đận
bởi chử yêu không được thành không
có những kẽ là gia phong vọng tộc
củng vì yêu mà nhà nát cửa tan
tôi rất sợ những gì người mang lại
một mối tình thấm thiết đấm say
ai có hay vòng đời thai đổi
ngồi một mình toi nếm trọn chua cay
--------------------------------------------------------------------------------
Dừng khóc!
Anh ghét nước mắt,
Nước mắt làm anh buồn,
Nước mắt làm anh sợ
Nước mắt làm anh d-iên
Anh sẽ không nói -dược những gì anh muốn nói
Dừng khóc!
Anh ghét nước mắt
Thứ acid ân tình,
Nó hủy diệt trái tim anh
Không! Em không khóc!
Em có khóc d-âu ?
Em trồng hoa trên thành cửa sổ
.............................................
Một người ngồi lau mắt
Một người ngồi cau mặt
EM làm ANH NHỨC TIM !!!!
--------------------------------------------------------------------------------
gặp gỡ Từ lúc gặp gỡ cùng anh,
Không còn biết gì buồn khổ,
Cười vui ca hát vì ai?
Chỉ vì đời sống có anh!
Đêm qua gió nhẹ rì rào,
Như lời thì thầm tâm sự,
Mình em tựa cửa vì ai?
Chỉ vì mong nhớ đến anh!
Sáng nay giọt mưa tí tách,
Dội đi một khoảng lặng yên,
Đêm nay thao thức vì ai?
Chỉ vì náo nức mong anh!
Như nay đèn đêm mờ ảo,
Một đôi bóng nhỏ lung linh,
Đầy lòng hoan ca vì ai?
Chỉ vì trước mắt có anh!
inform
09-04-2004, 12:42 PM
"Vì sao"
Bữa trước, riêng hai dưới nắng đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì sao?"
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thoả khát khao
- Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền
Không thể vô tình qua trước cửa
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên?
Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca! tôi chỉ thương
Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc,
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương.
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...
Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa;
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay; - thế cũng vừa
Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.
Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!
Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ quá,
Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì.
--------------------------------------------------------------------------------
Nguyên đán
Xuân của đất trời nay mới đến;
Trong tôi, xuân đến đã lâu rồi;
Từ lúc yêu nhau, hoa nở mãi
Trong vườn thơm ngát của hồn tôi
--------------------------------------------------------------------------------
Yêu
Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà đã được yêu.
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu;
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
- Yêu, là chết trong lòng một ít.
Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt
Những người si theo dõi dấu chân yêu.
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và tình ái là sợi dây vấn vít
Yêu, là chết ở trong lòng một ít.
--------------------------------------------------------------------------------
Xa cách
Có một bận em ngồi xa anh quá
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn,
Em xích gần hơn một chút anh hờn,
Em ngoan ngoãn xích gần hơn chút nữa.
Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã
Đến kề anh, và mơn trớn: "Em đây"
Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay.
Vì anh nghĩ, thế vẫn còn xa lắm.
Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.
Dầu tin tưởng: Chung một đời, một mộng,
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn Lí trường thành
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.
Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em.
- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ,
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực...
Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy khăng khít nhữg cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"
--------------------------------------------------------------------------------
Phải nói
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ?
"Anh tham lam, anh đòi hỏi qúa nhiều.
Anh biết rồi, em đã nói em yêu ;
Sao vẫn nhắc một lời đã cũ?"
- Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ,
Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng
Không tỏ hay, yêu mến cũng là không,
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch.
Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích
Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài.
Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai...
Thì ân ái có bao giờ lại cũ?
Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ,
Phải nói yêu trăm bận đến nghìn lần;
Phải mặn nồng cho mãi mãi đem xuân,
Đem chim bướm thả trong vườn tình ái.
Em phải nói, phải nói, và phải nói:
Bằng lời riêng nơi cuối mắt đầu mày,
Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,
Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết,
Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!
Cốt nhất là em chớ lạnh như đông
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ,
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.
--------------------------------------------------------------------------------
Hẹn hò
Anh đã nói, từ khi vừa gặp gỡ:
"Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiều.
Em bằng lòng cho anh được phép yêu;
Anh sung sướng với chút tình vụn ấy"
Em đáp lại: "Nói gì đau đớn vậy!
Vừa gặp anh, em đã mến rồi,
Em phải đâu là ngọn nước trôi xuôi:
Chưa hi vọng, sao anh liền thất vọng?"
Lời nói ấy về sau đem gió sóng
Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi;
Anh tưởng em là của anh rồi.
Em mắc nợ, anh đòi em cho được.
Đấy, ai bảo em làm anh mơ ước!
Lúc đầu tiên, anh có mộng gì đâu!
Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau,
Em ác quá! Lòng anh như tự xé ...
--------------------------------------------------------------------------------
Bài thơ tuổi nhỏ
Giơ tay muốn ôm cả trái đất
Ghì trước trái tim, ghì trước ngực,
Cho đầy trước mặt khoảng cô đơn
Bao la muôn trời, sâu vạn vực.
Làm sao sống được mà không yêu,
Không nhớ không thương một kẻ nào?
Hãy đốt đời ta muôn thứ lửa
Cho bừng tia mắt đọ tia sao
--------------------------------------------------------------------------------
Vô biên
Như kẻ hành nhân quáng nắng thiêu,
Ta cẫn uống ở suối thương yêu;
Hãy tuôn âu yếm, lùa mơn trớn,
Sóng mắt, lời môi, nhiều - thật nhiều!
Chớ nên tiết kiệm, hỡi nàng tiên!
Ta được em chăng lại mất liền:
Với bạn ân tình hay với cảnh,
Nơi nào ta cũng kiếm Vô-biên.
Những phen reo hót, những cơn say
Những lúc mây đen ám mặt mày,
Là lúc lời xa muôn thế giới
Đến vờn trong dạ cánh chim bay...
Trời cao trêu nhử chén xanh êm;
Biển đắng không nguôi nỗi khát thèm.
Nên lúc môi ta kề miệng thắm,
Trời ơi, ta muốn uống hồn em!
--------------------------------------------------------------------------------
Đơn sơ
Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,
"Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
"Em buồn em nhớ, chao! em nhớ!
"Em gọi thầm anh suốt cả ngày.
"Ngoài ấy vui không, anh của em?
"Trong này đã có nắng vàng êm;
"Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
"Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.
"Mùa xuân khó chịu quá đi thôi!
"Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,
"Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:
"- Hay là anh đã bỏ em rồi"?"
ồ! mới nghiêng mình xem nước trong
Vui mừng em thấy má em hồng..."
Em tôi ăn nói vô duyên quá!
Em đốt lòng anh, em biết không?
--------------------------------------------------------------------------------
Tương tư chiều
Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm,
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối:
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành:
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ
Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm,
Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,
Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi,
(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu).
- Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh.
Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm.
--------------------------------------------------------------------------------
Với bàn tay ấy
Với bàn tay ấy ở trong tay,
Tôi đã nguôi quên hận tháng ngày
Một tối trăng cao gieo mộng tưởng
Vào lòng gió nhẹ thẩn thơ bay.
- Một tối bầu trời đắm sắc mây,
Cây tìm nghiêng xuống nhánh hoa gầy
Hoa nghiêng xuống cỏ, trong khi cỏ
Nghiêng xuống làn rêu, một tối đầy
Những lời huyền bí toả lên trăng,
Những ý bao la rủ xuống trần,
Những tiếng ân tình hoa bảo gió
Gió đào thỏ thẻ bảo hoa xuân.
Bóng chiều đi vụt: bỗng đêm nay
Tôi lại đa mang hận tháng ngày.
Dưới ánh trăng cười, tôi kiếm mãi
Dấu bàn tay ấy ở trên tay.
--------------------------------------------------------------------------------
Thơ duyên
Chiều mộng hoà thơ trên nhánh duyên.
Cây me ríu rít cặp chim chuyền
Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,
Thu đến - nơi nơi độ-ng tiếng huyền.
Con đường nho nhỏ, gió xiêu xiêu,
Lả lả cành hoang nắng trở chiều.
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn.
Lần đầu rung động nỗi thương yêu
Em bước điềm nhiên không vướng chân,
Anh đi lững thững chẳng theo gần ,
Vô tâm - nhưng giữa bài thơ dịu,
Anh với em như một cặp vần.
Mây biếc về đâu bay gấp gấp,
Con cò trên ruộng cánh phân vân,
Chim nghe trời rộng dang thêm cánh,
Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.
Ai hay tuy lặng bước thu êm,
Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm
Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy
Lòng anh thôi đã cưới lòng em.
--------------------------------------------------------------------------------
Muộn màng
Anh biết yêu em đã muộn màng
Nhưng mà ai cưỡng được tình thương!
Ngậm ngùi tặng trái tim lưu lạc
Anh chỉ xin về một chút thương
Một chút hương phai của ái tình
Mà em không thể gửi cùng anh
Để lòng ướp với tình phai ấy
Anh tưởng từ đây bớt một mình
Mắt ướt trông nhau, lệ muốn tuôn
Gượng cười anh phải khóc thầm luôn
Em là người của ai ai đấy
Lưu luyến chi nhau để xót buồn.
Dầu chiếm tay em, anh vẫn hay
Rằng anh chỉ nắm cánh chim bay:
Bao giờ có được người yêu dấu!
Chất chứa trong lòng vạn đắng cay.
Anh chỉ như con chim bơ vơ
Lạnh lùng bay giữa gió, sương, mưa
Qua gần tổ ấm đôi chim bạn
Bỗng thấy lòng cuồng yêu ngẩn ngơ.
Yêu ngẩn ngơ rồi đau xót xa,
Số anh là khổ phận anh là
Suốt đời nuốt lệ vào trong ngực
Đem ái tình dâng kẻ phụ ta.
Chưa đi mà đã xa cách nhau
Lúc biệt li rồi, xa đến đâu?
Thôi hãy để anh đi hốt hoảng
Gấp đem thương nhớ khuất mây mù.
Thôi hãy để anh đi thất thơ
Mặc luồng gió lạnh, mặc mưa to
Đánh vào thân thể run như sậy.
- Tôi chẳng cần ai thương hại cho
--------------------------------------------------------------------------------
Dại Khờ
Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.
Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy.
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi đến kiếm trời dưới đất.
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc.
--------------------------------------------------------------------------------
Giục giã
Mau với chứ, vội vàng lên với chứ,
Em, em ơi, tình non đã già rồi;
Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi,
Mau với chứ! Thời gian không đứng đợi.
Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới.
Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa.
Nắng mọc chưa tin, hoa rụng không ngờ.
Tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết?
Trong gặp gỡ đã có mầm li biệt
Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài.
Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai;
Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn.
Vừa xịch gối chăn, mộng vàng tan biến;
Dung nhan xê động, sắc đẹp tan tành
Vàng son đương lộng lẫy buổi chiều xanh.
Quay mặt lại : cả lầu chiều đã vỡ
Vì chút mây đi, theo làn vút gió.
Biết thế nào mà chậm rãi em ơi?
Sơm nay, sương xê xích cả chân trời.
Giục hồng nhạn thiên đi về cõi Bắc.
Ai nói trước lòng anh không phản trắc.
Mà lòng em sao lại chắc trơ trơ?
- Hái một mùa hoa lá thuở măng tơ
Đốt muôn nến sánh mặt trời chói lói:
Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối.
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.
Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm.
Anh hút nhuỵ của mỗi giờ tình tự
Mau với chứ! Vội vàng lên với chứ!
Em, em ơi! Tình non sắp già rồi...
--------------------------------------------------------------------------------
Ngẩn ngơ
Ta tiếc theo sau những đoá hồng
Những nàng con gái sớm phai bông
Những cô hây hẩy còn đôi tám
Xô đuổi tình yêu, vội lấy chồng.
Ta đã tìm thăm những nấm mồ
Vô tình chôn giữa trái tim thơ
Vô tình ôm ấp bao di tích
Của những tình thương bị hững hờ.
Giở lạnh rồi đây! Sắp nhớ nhung!
Sương the lãng đãng bạc cây tùng
Từng nhà mở cửa tương tư nắng
Sắp sửa lòng ta để lạnh lùng!
Mùa cúc năm nay sắc đã già
Chim hồng, chim phượng với chim nga
Dõi cùng chim thúy đi đâu mất?
- Ôi! Phượng bao giờ lại nở hoa!
--------------------------------------------------------------------------------
Tình thứ nhất
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, kèm với một lá thư
Em không lấy, và tình anh đã mất
Tình đã cho không lấy lại bao giờ.
Thư thì mỏng như suối đời mộng ảo.
Tình thì buồn như tất cả chia li.
Giấy phong kĩ mang thầm trong túi áo
Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.
Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại
Tới bên em, chờ đợi mãi không về
Em đã xé lòng non cùng giấy mới.
- Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê.
Cũng may mắn, lòng anh còn trẻ quá.
Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa;
Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã.
Ai lại còn yêu, bông lựu, bông trà
Nhưng giây phút đầu say hoa bướm thắm
Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ
Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm
Đôi tay yêu không được nắm bao giờ.
Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ
Ai có ngờ lòng vỡ đã từ bao!
Mắt không ướt, nhưng bao hàng lệ rỏ
Len tỉ tê thầm trộm chảy qua vào
Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch
Xuân đầu mùa trong sạch vẻ ban sơ
Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch
Sương nguyên tiêu, trời đất cũng chung mờ.
Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất
ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi,
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Anh cho em, nên anh đã mất rồi.
--------------------------------------------------------------------------------
Xuân đầu
Trời xanh thế! Hàng cây thơ biết mấy!
Vườn non sao! Đường cỏ mộng bao nhiêu.
Khi Phạm Thái gặp Quỳnh Như thuở ấy
Khi chàng Kim vừa được thấy nàng Kiều.
Hỡi năm tháng vội đi làm quá khứ!
Trời về đây! và đem trở về đây
Rượu nơi mắt với khi nhìn ướm thử,
Gấm trong lòng và khi đứng chờ ngây.
Và nhạc phất dưới chân mừng sánh bước;
Và tơ giăng trong lời nhỏ khơi ngòi
Tà áo mới cũng say mùi gió nước
Rặng mi dài xao động ánh dương vui.
Thiêng liêng quá, những chiều không dám nói
Những tay e, những đầu ngượng cúi mau
Chim giữa nắng sao mà kêu đến chói!
Ôi vô cùng trong một phút nhìn nhau!
--------------------------------------------------------------------------------
Nước đổ lá khoai
Lòng ta là một cơn mưa lũ
Đã gặp lòng anh là lá khoai
Mưa biết tha hồ rơi hạt ngọc
Lá xanh không ướt đến da ngoài.
Ta trút bâng quơ một trận lòng
Biết rằng đau khổ giữa hư không
Khóc mình uổng lệ rơi vô lí
Mưa vẫn cần rơi lệ vạn dòng
Ta như cô khách khoảng đìu hiu
Đã gặp chiều hôm, lại bước liều
Muốn trốn sầu đơn muôn vạn kiếp
Lại tìm sa mạc của tình yêu
Ngày mai nắng mọc, mưa rơi hết
Mặt tạnh cơn si, lòng cạn hồ
Ta sẽ thôi yêu như đã giấu
Không hề oán hận lá khoai khô.
--------------------------------------------------------------------------------
Hoa nở để mà tàn
Hoa nở để mà tàn
Trăng tròn để mà khuyết
Bèo hợp để mà tan
Người gần để li biệt.
Hoa thu không nắng cũng phai màu
Trên mặt người kia in nét đau.
--------------------------------------------------------------------------------
Thu
Nõn nà sương ngọc quanh thềm đậu
Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì
Hư vô bóng khói trên đầu hạnh;
Cành biếc run run chân ý nhi
Gió thầm, mây lặng, dáng thu xa
Mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà
Buồn ở sông xanh nghe đã lại
Mơ hồ trong một tiếng chim qua.
Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm,
Hây hây thục nữ mắt như thuyền
Gió thu hoa cúc vàng lưng giậu
Sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên.
--------------------------------------------------------------------------------
Tặng thơ
Đây dây thơ e ấp đã lâu rồi
Chìm trong cỏ một vườn hoa bỏ vắng
Lòng tôi đó, một vườn hoa cháy nắng,
Xin lòng người mở cửa ngó lòng tôi.
Từ ngàn xưa, người ta héo than ôi!
Vì mang phải những sắc lòng tươi quá.
Tôi không biết, không biết gì nữa cả,
Chỉ yêu nhiều là tôi biết mà thôi.
Hãy để yên tôi dệt thắm tên người,
Ai lí luận với ân tình cho đáng!
Trời reo nắng thì chim reo tiếng sáng!
Xuân có hồng thì tôi có tình tôi.
Tiếc nhau chi, mai mốt đã xa rồi;
Xa là chết, hãy tặng tình lúc sống.
Chớ chia rẽ - dễ gì ta gặp mộng!
Những dòng đời muôn kiếp đã chia trôi.
Chính hôm nay gió dại tới trên đồi
Cây không hẹn để ngày mai sẽ mát;
Trời đã thắm lẽ đâu vườn cứ nhạt?
Đắn đo gì cho lỡ mộng song đôi!
Tôi gửi lòng tôi, tôi gửi hồn tôi
Không giấu giếm, như một con đường thẳng.
Lá hơi úa và mùa hoa hơi đắng,
ấy dây thơ tôi đã rứt vì người.
--------------------------------------------------------------------------------
Đa tình
Nghìn buổi sáng, bình minh xe chỉ thắm
Đem lòng tôi ràng rịt với xuân tươi.
Thuở xưa kia là con của mặt trời,
Tôi có lửa ở trong mình nắng đọng.
Đời muốn chữa cho tôi lành bệnh sống,
Đem tuyết sương lời lẽ buốt vào gan;
Tuyết sương mòn, băng giá phải trôi tan,
Tôi là lửa chẳng bao giờ biết nguội.
Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi
Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa vòng đời ;
Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi,
Không xương vóc, chỉ huyền hồ bóng dáng.
Vào đêm tối tôi sẽ làm đuốc sáng
Rọi u minh tỏ rạng ánh hồn sâu;
Đến ru thơ bao kẻ hãy buồn đau;
Tìm ấp mộng những hồn sầu rã mục.
Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc!
Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau.
Chuyện yêu đương bấy giờ đã hết đâu,
Niềm tâm sự vẫn còn như thuở sống.
Trong cõi lòng lan đi bao ấm nóng,
Giữa hồn thường thắm thiết một ma thơ
Đem nhớ nhung an ủi dưới trăng mờ,
Và trong gió phất phơ đi có bạn...
Kẻ đa tình không cần đủ thịt da;
Khi chết rồi thì tôi sẽ yêu ma.
--------------------------------------------------------------------------------
Dâng
Đây chùm mong nhớ, khóm yêu đương
Đây nụ mơ mòng đợi ánh sương,
Đây lá bâng khuâng run trước gió
Đây em, cành thẹn lẩn cành thương.
Tất cả vườn anh rất đợi chờ
Bởi vì em có ngón tay thơ.
Đến đây em hái giùm đôi lộc,
Kẻo tội lòng anh tủi ước mơ.
Bước đẹp em vừa ngụ tới đây.
Chim hoa ríu rít, liễu vui vầy.
Hãy làm dáng điệu xuân ôm ấp:
ánh sáng ban từ một nét tay.
--------------------------------------------------------------------------------
Gửi hương cho gió
Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm
Đem gửi hương cho gió phụ phàng!
Mất một đời thơm trong kẽ núi
Không người du tử đến nhằm hang!
Hoa ngỡ đem hương gửi gió Kiều,
Là truyền tin thắm gọi tình yêu.
Song le hoa đợi càng thêm tủi
Gió mặc hồn hương nhạt với chiều.
Tản mác phương ngàn lạc gió câm,
Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm;
Tên rừng hoa đẹp rơi trên đá,
Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm.
Tình yêu muôn thuở vẫn là hương;
Biết mấy dòng thơm mở giữa đường
Đã mất tình yêu trong gió rủi
Không người thấu rõ đến nguồn hương!
Thiên hạ vô tình nhận ước mơ
Nhận rồi không hiểu mộng và thơ...
Người si muôn kiếp là hoa núi,
Uổng nhuỵ lòng tươi tặng khách hờ.
--------------------------------------------------------------------------------
Tình mai sau
Ngày thuở ấy, lâu rồi đã chết,
Tháng năm qua chôn lấp mộ hoang tàn,
Hoà với đất, mình tôi thôi đã hết,
- Nhưng hương hồn còn luyến ở không gian.
Đi sao được khi mặt trời vẫn nở
Bỏ sao đang những mái ngói yên buồn
Đường rất lặng, với hàng cây hay nhớ,
Xa sao đành mắt đẹp của hoàng hôn!
Tay ân ái như những làn thân thể
Đã ôm đời vào ngực để mơn ru...
Thu biếc tỏ, hè nâu thơm vị quế,
Xuân như đàn, đông cũng quyện đường tơ.
Khi còn sống tôi vẫn hằng tan nát
Mỗi phen đau, lòng vỡ lại tràn rơi;
Tình rải khắp. Huống là khi đã thác.
Sao không tan lưu chuyển giữa vòng đời?
Tôi vẫn có hồn tôi trong gió ấy,
Vì xưa kia ngồi nghỉ dưới trăng sao
Từng mảnh biếc hồn tôi trăng đã lấy
Gió đem luôn đi tận tháng năm nào
Lòng tôi đã thẩn thơ cùng bãi vắng
Thì muôn sau bãi vắng nhắc lòng tôi
Từ thế kỉ mờ chân trên cát trắng,
Như sóng lên còn gợi ngực bồi hồi.
Cổ tôi đó lúc chim ngàn vọng hát:
Mộng tôi còn khi trời biếc lên sao (1)
Suối thương nhớ thầm qua trong bóng mát,
Trái tim chiều than thở giữa lau cao.
Người thi sĩ đã vào làng mây khói
Không ở đâu và ở khắp mọi nơi
Như tiếng vọng trong sương xa dắng dỏi.
Máu vu vơ thơ giữa trái tim đời
Chiều mai mốt trong tương lai thân mến
Một nàng tơ dạo bước dưới hàng cây,
Hơi gió thở như ngực người yêu đến
Bướm đâu bay xinh cả buổi chiều này...
Gió rên rỉ như lời ai thuở trước;
Trời nhung mơn như lòng ấy xưa yêu,
Không khí thì êm-đêm sương khẽ bước
Xưa tìm ai mơn trớn cũng như chiều...
Tình tự quá, thiêng liêng êm ái quá...
Thơ ở đâu thong thả xuống đường mưa...
Những hoa quí toả hương vương giả...
Mây đa tình như thi sĩ đời xưa...
Môi hé nở, nàng tơ tay vịn lá
Bước xinh xinh đứng lại, mắt dâng đầy ...
Vòng sẽ khép, chiều ôm thân óng ả.
Gió qua người làm động má thơ ngây...
Rằng: "Tiếng ai?- người thơ ở đâu đây?"
--------------------------------------------------------------------------------
Biển
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê
Bờ đẹp đẽ cát vàng
- Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng ...
Anh xin làm biển biếc
Hôn mãi cát vàng êm
Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi
Đã hôn rồi hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt...
Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc chiều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm.
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết
Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!
--------------------------------------------------------------------------------
Hoa "anh ơi"
Hoa này là hoa "anh ơi"
Là hoa một buổi đẹp trời, ta đi
Nắm tay trò chuyện thầm thì
Bỗng nhiên em thốt: "Hoa gì? anh ơi"
Cây thanh một tán lá cười.
Một vùng hoa nở hồng tươi một vùng
Sắc đào như thể rung rung
Toàn cây là một nỗi lòng nở hoa
Anh tìm tên mãi không ra
Phải anh đào? Hoặc như là ô môi? (1)
Biết bao yêu mến trong lời
Thốt kêu hai tiếng từ nơi ruột rà
Từ rày xin đặt tên hoa:
"Hoa anh ơi" một chiều ta nở dầy.
(1) Hoa ô môi ở Nam Bộ, nở đầy cả một tán cây. Anh đào ở Nhật Bản
--------------------------------------------------------------------------------
Đứa con của tình yêu
Anh ước đôi ta có con
Con giống em đẹp nhìn không chán
Giống đôi mắt, giống hình gương trán
Con mang tình xán lạn đôi ta
Con giống em, con cũng giống cha
Giống cái mũi thật thà thẳng sống
Nhìn gần giống trông xa cũng giống,
Cũng mái đầu dợn sóng Qui Nhơn.
Nhưng con ta nó giống em hơn
Giống đi đứng, nghĩ suy, ăn nói,
Duy chẳng giống cái nư(1) khi dỗi
Lúc em hờn, trời cũng phải thua.
Muốn hoà kẽ tóc với chân tơ,
Muốn thịt xương ta nở vạn mùa
Em hỡi! Đứa con tình ái ấy
"Tình yêu chưa đã, mến chưa bưa" (2)
(1) Tiếng miền trung du: Nư dỗi: cơn dỗi
(2) Câu thơ Hàn Mạc Tử
--------------------------------------------------------------------------------
Hôn
Trời ơi, ôm lấy say sưa
Mặt khao khát mặt, lòng mơ ước lòng
Hôn em nước mắt chảy ròng;
Em ơi! Như ngọn đèn chong vẫn chờ.
Em hôn anh suốt một giờ
Anh hôn em mấy cho vừa lòng đau
Sao mà xa cách giữa nhau
Để cho tháng thảm ngày sầu thế em?
Chao ôi mãi mãi mắt tìm
Thấy rồi sung sướng ta đem nhau về
Hôn em ngàn thuở chưa xuê
ấp yêu da thịt, gắn kề tâm linh
Chiêm bao mà chẳng mơ mòng
Rõ ràng chân thật như trong cuộc đời.
--------------------------------------------------------------------------------
Gặp gỡ
Buổi chiều hôm ấy đáng muôn hôn,
Hôn gió hôn mây với cả hồn
Hôn cái khúc đường, hôn cả bóng
Hàng cây xanh biếc dưới hoàng hôn
Dun dủi làm sao thế, hỡi em
Chiều nay em khoác áo trăm duyên
Em đi đôi dép xinh đơn giản
Em thật hồn nhiên, rất tự nhiên...
Anh còn nghĩ ngợi bước như mơ
Mắt thẩn thơ trông cảnh thẫn thờ
Đàn của hồn ta ai vặn thế
Gặp nhau khi ấy bỗng hoà tơ.
Anh muốn mang lời đi tạ ơn
Bầu trời như thế gió căng buồm
Hoa trong cỏ dại chiều hôm ấy
Đã đẹp tưng bừng hơn mọi hôm.
--------------------------------------------------------------------------------
Tứ tuyệt tương tư
I
Lâu lắm em ơi, tháng rưỡi rồi
Sao nhiều xa cách thế, em ơi!
Sớm trông mặt đất thương xanh núi;
Chiều vọng chân mây nhớ tím trời
II
Bỗng nhiên trời đất nhớ người yêu
Cây vắng: chim bay, nắng vắng chiều
Nước cũng lơ thơ, bờ líu ríu
Mây chừng ấy đó, gió bao nhiêu...
III
Hoa tím tương tư đã nở đầy
Mời em dạo bước tới vườn đây
Em xem: yêu mến em gieo hạt
Hoa tím tương tư đã nở đầy...
--------------------------------------------------------------------------------
Nhớ nhỏ đôi tay
Nhớ em, nhớ nhỏ đôi tay
Hơi hương nhớ dịu, lông mày nhớ thanh.
Mắt trong, anh nhớ long lanh,
Hàm răng, anh lại nhớ anh hay nhìn.
--------------------------------------------------------------------------------
Vội gì vội....
Vội gì vội lấy ai, bỏ anh
Vội gì vội, để anh đau khổ?
Vội gì vội, em có hai mình,
Vội gì vội, bỏ một mình anh!
Ai lấy cưa ngàn răng vạn răng
Cưa đôi ta thành hai mảnh
Cưa tan nát anh thành vạn mảnh
Để trong đời một ảnh đau thương
Chúng ta rồi cũng phải xa nhau
Nhưng xa sau vẫn hơn xa trước
Những ngày tháng bên em hạnh phúc
Không dễ dàng anh dứt được ra.
Vội gì vội nát bóng tan gương
Vội gì vội đôi đường rẽ biệt!
Vội gì vội non cùng nước kiệt
Vội gì em ly biệt đôi ta?
harch
20-04-2004, 02:15 AM
Ha...ha... :lol: thiệt sợ cô harch này thật, em nghĩ như thế nào về hacking mà em cứ to mồm bảo là hack với chả hack. Em nghĩ rằng hacking là 1 công việc dễ dàng vậy sao. Và deface 1 trang web quá dễ hử? Hacker là những lập trình viên chính thống vậy em có biết được 1 ngôn ngữ nào chưa hử? Hay em đọc đâu đó 1 vài cái tut về hacking rồi em nghĩ rằng mình có thể làm được. Em có biết 1 quá trình deface 1 website hay hack 1 srv như thế nào không? Em cảm thấy em làm được những gì trong cái quá trình đó. Cỡ như em thì chỉ có thể chui vô mấy cái máy con con trên net thui chứ chui dzô mấy cái srv là tụi nó uýnh chết à nha.
À quên, Bill Gates và Linux Tovarld cũng là những hacker đó. Em thử hỏi mấy ổng xem coi trở thành hacker là seo? :mrgreen:
Ha ha ha!
Đọc bài của anh không muốn HA cũng phải HA HA HA mấy câu cho bõ... ghét!
Các anh bị cái vấn đề KỸ THUẬT ĐƠN THUẦN nó ám ảnh mất rồi. Em nào có dám tự nhận mình là hacker! (Xin nói rõ chữ HARCH = H... ARCHitect chứ không phải em viết sai chính tả, tuy rằng cũng chỉ là cái tên em... mượn mà thôi).
Nói anh chỉ biết KỸ THUẬT ĐƠN THUẦN vì sao? Anh có biết rằng CON NGƯỜI là mấu chốt của BẢO MẬT không? Liệu bao nhiêu tầng passwords có chịu nổi em khi em có... password??? Mà về vấn đề CON NGƯỜI thì con gái tụi em có một thế mạnh mà không chuyên gia hack XY nào có được! Thế mạnh này nhiều khi có được chính nhờ những sự coi thường XX của cánh XY các anh, ha ha. Hacker giỏi nhất thế giới năm 2003 là 1 cô gái 19 tuổi người nước nào đó Đông Âu em cũng chả thèm nhớ tên, nhưng cũng là một sự trùng hợp thú vị - dù không biết cô ta có bao giờ dùng cách của em không?
Cho nên, ở bất cứ một hội thảo nào về bảo mật, người ta đều nói "Vấn đề con người là quan trọng".
Nói anh chỉ biết KỸ THUẬT ĐƠN THUẦN vì sao? Anh có biết rằng CON NGƯỜI là mấu chốt của BẢO MẬT không?
Agree. Trong 1 mô hình mạng bảo mật thì người ta nhấn mạnh vai trò của admin là để nhấn mạnh vai trò quản lí của con người trong mô hình đó :o . Một hệ thống dù hoàn hảo đến đâu mà admin 0 biết gì hoặc bất cẩn trong khâu quản lí thì hệ thống đó cũng chỉ là 1 cái tiệm net :lol: .
Mà về vấn đề CON NGƯỜI thì con gái tụi em có một thế mạnh mà không chuyên gia hack XY nào có được! Thế mạnh này nhiều khi có được chính nhờ những sự coi thường XX của cánh XY các anh, ha ha.
Cái này sao mà giống chuyện Tây Thi vậy em :mrgreen: ?
Hacker giỏi nhất thế giới năm 2003 là 1 cô gái 19 tuổi người nước nào đó Đông Âu em cũng chả thèm nhớ tên, nhưng cũng là một sự trùng hợp thú vị - dù không biết cô ta có bao giờ dùng cách của em không?
không biết cái cô mà em nói có fải là cô hacker trẻ tuổi, tài năng (http://vnexpress.net/Vietnam/Vi-tinh/2004/02/3B9CFC28/) này không vậy hở em :( ? "Nhìn người rồi nghĩ đến ta", anh nghĩ em nên nhìn mình trong gương đi :mrgreen:
À quên, Không tranh cãi trong này nhá harch, đây là khu vực văn học, không fải là cái chợ cá 8)
nadmad
27-04-2004, 08:13 AM
<For someone not VNBro>
Hum wa ngồi nhớ em Lan :cry:
Chắc là nhớ wá nên la làng lung tung :mad:
Người chung quanh tưởng tui khùng :roll:
Vội cười giả lả :lol: : "Đang sung đó mừ" :oops:
inform
28-04-2004, 08:55 PM
Em Harch muốn làm Hacker àh , em thử hack cái pass của Admin nếu Telnet vào được Domain, hoặc Users có thể Logon vào Domain không ? hehehhe
(chuyện này giải quyết khi Admin bị hack pass (Không xóa file SAM) )
---------
Anh đứng bên em em im lặng
Mắt em trốn tránh mắt anh tìm
Em ơi, anh hiểu em từ chối
Anh lặng lẽ về mưa trong tim
----------
kid_of_god_2003
08-05-2004, 03:18 PM
Cái tivi của nhà mình
Tuy mà nó cũ nhưng hình không sao
Hai núm điều khiển trên cao
Ở giữa có 1 ổ cắm điện vào trung tâm
Muốn xem thì phải xoay trần
Lim dim đôi mắt mới xem được hình
tivi lúc đỏ lúc đen,
xem xong thì mới giật mình
không khéo trong đó có hình trẻ em
kid_of_god_2003
08-05-2004, 03:22 PM
Một phong, hai phong, lại ba phong.
Dấm dúi đưa nhau khắp cả phòng
Phong bốn, phong năm vừa định bóc.
Sếp đâu đã hỏi được nhiều không ?
kid_of_god_2003
08-05-2004, 03:27 PM
Rét Nàng Bân
-----------------------------------------
Tháng ba này rét cũng như không
Có lẽ nàng Bân đã quên chồng
Hay là đan mãi rồi cũng mỏi!
Kim đan để mọt, len mối xông.
-------- Tạm dịch------------------
Tháng ba này rét cũng thế thôi
Nàng Bân chắc chắn đã quên chồng
Bỏ kim, dùng máy công nghiệp hóa
Một ngày trăm áo khối thằng xông
kid_of_god_2003
08-05-2004, 03:31 PM
Hai sắc hoa ti gôn
-----------
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh trăng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu thương
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Tay thường ve vuốt những đường cong
Và phương trời thẳm mờ sương, cát
mân mó đâu đây- nhột chạnh lòng
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Vuốt hoài xuống thấp dưới hai vai,
Bảo rằng: "E ấp như trinh nữ",
Anh sợ tay mình... nhưng mà thôi!"
Thuở đó nào tôi đã biết gì
Cánh tay thuần thục của nam nhi
Cho nên cười đáp: "Hình như ấy...
chỉ thấy trong lòng hơi tê tê"
Đâu biết lần đi một lỡ làng
Một lần cả nể thế là xong
Người tham lam quá!- Tôi buồn lắm
Trong một lần vui nát cõi lòng...
titanevn
18-05-2004, 12:36 PM
QUÁ CHOÁNG, chị em đâu hết rồi bình loạn cái coi!
Jeffrey_LE
31-08-2004, 11:30 PM
Đọc mấy vần thơ mà thấy trẻ lại hơn 30 năm . Ai nghờ dân IT cũng đầy cảm xúc vây. Nhiệt liệt khâm phục các bạn gieo vần cho thơ lục bát . Nếu đại gia nào gieo được cả thờ tứ tuyệt thì tôi tự hòa dân kỹ thuật Việt nam xún g đáng con cháu cụ Nguyễn Du
nadmad
01-09-2004, 09:36 AM
"... Đọc mấy vần thơ mà thấy trẻ lại hơn 30 năm..."
Jeffrey_LE chưa tới 2 tuổi mà đã cảm được thơ, vậy đồng chí còn hơn cả thần đồng Trần Đăng Khoa rùi.
Làm Net mới xương chớ làm thơ thì có wái gì mà tự hào. Tui thì không bít luật của Tứ Tuyệt ra làm sao. Bác post lên đây đi tui theo đó làm tặng bác 1 bài.
Jeffrey_LE
11-09-2004, 01:09 PM
Namad theo sát Jeffrey ghê !!!
Người Việt nam mình là có khiếu làm thơ !
Dân làm Net học kiến thức Mỹ mà vẫn làm thơ Vn được là không bị mất gốc rùi !!! Tự hào là vì thế thối !!!
Luật tứ tuyệt thì....come later nha ! Về coi đã ! Nó cũng tương tự thất ngôn bát cú thôi. Nhưng để trả lời cho chắc thì hẹn lần tới vậy. Trả lời trật Namad nói chết !
giọng điệu tên này nghe quen quen :)
tanh thật đấy hehe
rosekiller
11-11-2004, 02:57 PM
http://hanoi.vnn.vn/vanhoc/loi_nhan/index.asp
đố anh em lời nào là của rosekiller?
nqminh79
14-12-2004, 06:52 PM
Thơ Thất-Tình phi tặng những khổ chủ có Trái-tim-tan-vỡ ...
Nắng Tắt
Thôi tắt rồi sao hỡi ánh dương
Ánh dương chói lọi toả nắng hồng
Mơn man cây lá, trong dòng suối
Nhụy ngọt mầm vươn, ấm áp lòng
Thôi tắt rồi sao hỡi ánh dương
Một thời rạo rực cháy yêu đương
Đôi trái thần tiên căng nhựa chín
Rì rào lá thắm với hoa hương
Đã tắt rồi sao ! Tắt rồi sao !
Ngàn dương quằn quại giữa đêm gào
Bốn bề lạnh lẽo loà âm khí
Rũ rượi cành xuân, rụng cánh đào.
Ảo Mộng
Ôi lỡ rồi sao mộng sánh đôi
Hoa rơi lá rụng giữa xuân ngời
Hơi ấm môi hôn còn phảng phất
Mà lòng cách biệt đã lên ngôi
Trong trắng hồn trinh mối thơ ngây
Lả lả nhành vui giấc xuân đầy
Phút chừng mộng vỡ trên đường lụa
Sầu rụng sầu rơi, xác ve gầy
Ngàn sao lấp lánh cuối trời xa
Trăng mơ rắc bạc phủ lá cành
Trời còn có bữa quên mưa nắng
Anh chẳng đêm nào mộng vắng em...
Kiếp Sau
Người ơi mộng vỡ tan rồi ?
Người ơi sao nỡ nói lời chia tay
Mới nao tình hãy còn say
Mới nao hồ hãy còn đầy nước trong
Mới nao suối chảy êm dòng
Mới nao lúa vẫn trổ đòng xanh non
Là trời đã hại chúng con !
Mưa sa bão quét chẳng còn chi đâu
Xiết bao mơ ước nhiệm màu
Mà nay bãi mía nương dâu ngậm ngùi
Duyên kia ai nỡ khiến xui
Tình kia ai nỡ chôn vùi nghĩa trang
Thiệp hồng pháo nổ rộn ràng
Thôi đành. Ảo mộng. Lỡ làng. Kiếp sau.
rosekiller
17-12-2004, 12:21 AM
Anh đã mất em
Lẽ ra là được
Anh chẳng có em
Lẽ ra có được.
Bởi vì cần nói
Với em một lời
Thì anh lại sợ
Âm thầm nuốt trôi.
Bởi vì cần đến
Tìm em trước nhà
Thì anh lại sợ
Đứng nhìn từ xa.
Bởi vì cần hiểu
Những lời lặng yên
Thì anh lại sợ
Cái điều anh tin.
Thế là hoa nở
Khi mùa nở hoa
Thế là xuân đến
Khi mùa đông qua.
Và anh chẳng kịp
Nói ra một lời
Và anh giữ lại
Nỗi lòng chơi vơi!
nadmad
20-12-2004, 09:40 AM
Lời Muộn <VNBro only>
Đến giờ anh vẫn chơi vơi.
Bao nhiêu tội lỗi đổ lời chưa ra.
Lời-ra là chuyện của ta.
Nghe-lời-thấm-ý là ra chuyện người.
Nếu hên, người nhoẻn miệng tươi.
Nếu xui, mình ngượng đười-ươi-nụ-cười.
Hên - Xui lại chuyện của Trời
Chắc là Xui lắm nên lời không ra.
Nên thôi đừng tự trách ta.
Trước sau gì cũng tìm ra trong đời,
Host kia, lời chẳng cần lời
Chưa Ping cũng tự ngời ngời Reply.
Bao giờ cho đến tháng Hai....
Để cho nước nấu củ khoai chín nhừ
Khoai kia vỏ tróc lừ đừ
Nước kia chịu khó... từ từ khoai thương
Thân tặng Rô-sờ-Kiêu-lờ
nervetnova
20-12-2004, 10:14 AM
Bài thơ "Lời muộn" này là sản phẩm độc quyền do nhà thơ mới Nadmad sáng tác độc quyền cho box Phi-tin đó. Công ty Vitek VTB cũng đang có ý định mua bài thơ này cho dĩa CDROM sắp phát hành của họ.
nqminh79
20-12-2004, 11:56 AM
Luận án Tiến Sĩ Phi-Tin...Tặc
ccXX Written Test - Fiên âm: Si Si-Ếch Ếch Thơ-Tình Fét
Đề tài lớn: sự thống nhất Duy Vật Biện Chứng của mối Liên Hệ Phổ Biến giữa Tin và Phi-Tin, Yêu và không Yêu, Sống hay không Sống, Chiến Đấu hay không Chiến Đấu ...
1.Phần một nhỏ: Fác tả, miêu tả, điêu tả, đặc tả, cận tả, tận tả, lả tả, linh tinh tả...những sắc thái và vận động tâm sinh lý thú của các (nạn) Nhân Vật (vã) trong động Phi-Tin-Tức.
Phần đầu của Thất-Tình-Thi-Tập có thi tứ như sau:
Đột nhiên anh biết làm thơ
Tả em áo trắng đến ngơ ngẩn lòng
Tả em ánh mắt thật trong
Đôi tay mềm mại, má hồng ...em xinh
Nhưng kìa, em cứ làm thinh
Em ơi có biết mối tình trong anh
Đợi chờ những giấc mộng xanh
Mùa hanh đã đến, anh thành nhà thơ
Bởi vì tình đã nên mơ
Bởi anh nhút nhát cứ chờ em thôi
Bây giờ gió dập mưa vùi
Anh như con rối đứng ngồi không yên
Nhớ em nỗi nhớ triền miên
Yêu em anh ước có xiền mua em !
Em ơi để ý mà xem
Với anh ngày đã sang đêm lâu rồi
Vắng em bổi hổi bồi hồi
Đêm thâu anh đếm sao trời nhớ em...
Rồi anh mua những con tem
Viết thư anh gửi cho em tháng ngày
Nhưng trời ! Em chẳng đổi thay !
Giận anh em bảo "Từ nay anh đừng..."
Chuyện đâu vỡ lở giữa chừng
Xa nhau em bảo "Anh đừng đón đưa..."
Mắt anh nước mắt như mưa
Tình anh thôi đã thành thừa với em
Hoa sao nỡ rụng bên thềm
Lá xanh sao nỡ thành cây lá vàng
Tình non sao nỡ chịu tang
Đêm mơ anh gọi tên nàng "Nàng ơi..."
Dù ta khuất mặt cách lời
Ngàn thương kia vẫn muôn đời hát ru...
-------------------------------------------
Với biết bao sự kiện xảy ra như:
"Tình trong như đã mặt ngoài còn e",
"Người không sương khói mà sương khói
Lặng lẽ ra vào dáng dấp ma",
"Tình anh bến đợi sông chờ
Tình em mưa lũ còn mơ chốn nào ?"
"Cây nhà (ch)ém lá vườn", "Sao đổi ngôi", "Cuốn theo chiều gió", Bạch Cốt Tinh với những pha Ve Sầu Thoát Xác.
"Thân cò khẽ lội bờ ao
Mà nghe gió bão ào ào xung quanh"
"Trúc xinh trúc mọc Phi-Tin
Để cho mắt hận thay trời làm...mưa"
Những qui luật:
"Nụ Cười - Nụ Hôn - Nước Mắt
Thơ-Văn-Điếu Văn
Chính kịch-Hài kịch-Bi kịch
Yêng Hùng-Thương Binh-Liệt Sĩ",
"Lửa gần rơm lâu dần cũng muốn...thơm"
"Còn nước...mắt, còn...tát"
"Nhất Quỷ, nhì Ma, thứ ba... Phi-Tin-Tặc..."
Những mánh khoé:
"Treo đầu thỏ non, bán đầu dê cụ",
"Ôi Kill lang, hỡi Kill lang
Thôi thôi thiếp đã lừa chàng từ đây".
Những câu chuyện:
"Ba chàng ngự lâm" (và các NinJa bịt mặt), "Tình không biên giới", "Tình đơn phương - Tình đa phương", "Tình không phương hướng", "Tình vô phương cứu chữa", "Tình gần gụi, Tình xa xôi", "Tình như gió thoảng mây bay-Tình như giọt rượu say say đắng lòng"...
Những giấc mơ:
"Mơ về nơi xa lắm",
"Lơ thơ mơ mộng buông mành
Ngờ đâu gió cuốn tan tành giấc mơ",
"Thuyền anh mơ đắm bến em
Em thời nghoe nguẩy đếch thèm thuyền anh",
"Suối Mơ chảy tự hang Thơ
Hang Thơ ngự ở chơ vơ đỉnh Đèo
Đỉnh Đèo dựng đứng cheo leo
Khí âm đòi mả, hùm beo dọa người
Biết bao hiệp sĩ nhào chơi
Chưa leo đến đỉnh hồn rơi phách rời..."
Những khẩu hiệu:
"Thà một phút hôn bừa và bị tát
Còn hơn nhìn gió mát lỡm cành hoa",
"Cố lên...Đông-Ki-Sốt"
"Nhằm thẳng nhụy hoa mà hút
Nhằm thẳng quân thù mà sút",
"Được ăn giầy, ngã ăn...bít tất"
"Được ăn đu đủ, ngã thành...khổ chủ"
"Tình đến tay ai người ấy phất
Ngựa dưới yên ai người ấy quất"
Những kết cục:
"Tráng sĩ chài hoa-Sư tử vờn cầu-Hay Đôn Ki Hô Tê đánh nhau với Cối Xay Gió", "Cái khó ló cái...liều", "Nhầm nhọt sang trồng trọt", "Bé cái nhầm, rầm rầm cái nhọt", "Trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng", "Chăn hoa (cuối cùng) cắt (phải) cỏ (dại)", "Gieo gió heo may - Gặt bão bùng","Người ngoài cười nụ,người trong khóc...ầm ầm","Trạng chết Chúa cũng băng hà", "Tâm hồn anh hẹn gặp em ở bên kia...chín suối"
"Hôm qua em đi chỉnh hình
Hôm nay lả lướt tang tình chợ phiên
Chợ tình ván đợi đóng thuyền
Van em em hãy giữ yên...diễn đàn"
"Nơi đâu Âm thịnh Dương suy
Ở đấy chí choé thị phi âm thầm
Nơi đâu Dương thịnh Âm suy
Ở đấy giáo, mác, thi, kì phất cao"
"Thuyền tình còn rẽ sóng chăng
Lòng anh như ngọn Hải Đăng ...phất cờ
Thuyền tình còn nhớ bến mơ
Bến thì ngóng đợi bơ phờ cả...râu"
-------------------------------------------------
Lời bạt:
Học mà chơi, chơi mà học. Sự học vô biên không phân biệt giàu nghèo, cao thấp, già trẻ, gái trai, khoa học hay nghệ thuật, đắm say hay tan vỡ, cười hay khóc...Chẳng thế mà Lê-nin nói "Voọc - voọc nữa - voọc mãi", "Khổng Tử rơi kính cúi chào một em bé đang...đánh giày ngay giữa phố Tràng Tiền, thể hiện một tấm lòng ham học hỏi vô cùng to tướng"...
Trăm năm trong cõi người ta
Tình ươm giọt đắng, tình pha nhiệm màu
Trải qua một trận...bể đầu
Những điều trông thấy mà...vui quá...Cườiiiiiiiii...
nadmad
20-12-2004, 12:49 PM
Một bài đệ nhất Tạp kỹ Phitin. Tui thóat ra được tới đây còn nguyên vẹn. Quá mừng.
Hai nhỏ đêêê...
rosekiller
21-12-2004, 08:34 PM
Nadmad, 8) cảm ơn về bài thơ "thất ngôn" đã động viên "bát cú" cho tui!
Lời Muộn <VNBro only>
Bao giờ cho đến tháng Hai....
Để cho nước nấu củ khoai chín nhừ
Khoai kia vỏ tróc lừ đừ
Nước kia chịu khó... từ từ khoai thương
Khoai với nước gì ở đây hả lão tặc nadmad, :twisted:
nadmad
14-01-2005, 08:51 AM
Cha ngminh79 này đáng ghét thật
Đề tài lớn:
1.Phần một nhỏ
where??? --> 2.Phần hai nhỏ
........
where??? --> Đề tài nhỏ:
........
Định câu bài hử.
rosekiller
14-01-2005, 02:37 PM
haha, chả biết thằng nào câu bài ^_^...
Hội văn học phitin tạm thời khóa sổ do các chú gà con ngóng cổ đợi chờ qua kiếp nạn cúm gà H-Non-IT-N1!
nqminh79
15-01-2005, 05:39 PM
Cám ơn cô bác lại nhà
Đồng quà cho cháu, lời thăm cho già
Giang hồ dấy nạn can qua
Vừa yên khói lửa, thời mà lặng vui
Yên câu, yên chữ, yên lời
Chứ lòng dang dở, biết đời nào yên
Bể vui là chữ Tình Duyên
Lại là bể ải, tình lìa, duyên xa
Trẻ trung là búp măng ngà
Nhọn như giáo nhọn, yêu đà thần yêu
Mải mê xóm ấy một chiều
Lưới trời chạm mắc, vui buồn đầy vơi
Tứ hùng chiến một góc trời
Chưởng phong dào dạt, sóng ngời ngời dâng
Hỏi thăm mới thấu đoạn trường
Ấy là bạn hữu, ấy tuồng si-nê
Sân khấu lớn, kịch dài ghê
Bi kịch-hài kịch, mải mê khóc cười
Buồn sâu mới có vui ngời
Bại ra bến trước, Thành vời bến sau
Sông kia nào đã cạn đâu
Tình trai ngắn hạn, tình đời mênh mông
Cây xanh chớ ngại vun trồng
Thuốc vào đau đớn, hình ra bời bời
Chưởng phong vận đã đến thời
Một chiêu "bạc mệnh" người nào đỡ không ?????
Hoan hô anh chị trong Phi
Tin học típ mắt vẫn tràn niềm vui
Cậu rose hát, chú nad cười
Haha, hỉ hả, rất đời rất hay
Ngày ngày, chú bác vẫn cày
Cấy xi (CCxx), cấy xốp (MS), cho ngày vinh quang
Chả anh em, chả họ hàng
Chả chủ, chả tớ, chả sang, chả hèn
Nay thơ mai lại đến văn
Học yêu chưa đủ lăn tăn thất tình
Rồi thì "phụ nữ rất kinh,
Sợ anh em khổ em rinh nó về"
Đã phi cho hết cái phi
"Líptick, em có "phai-quần" không em ? :)
Em có thì cho anh xem,
Hay là em để làm tin trong nhà ?"
.......
Thơ tình cuối mùa đông
Sau bao ngày trằn trọc và lăn tăn
Anh đến tặng em một chiếc khăn
Em cười, em bảo: "Khăn anh... thối,
Nhưng chả thối bằng cái khăn em"
-----------------------
Còn nhớ ngày xưa áo em hồng
Tan trường phất phới giữa chiều đông
Anh ngơ ngẩn thốt: "Ôi đẹp quá!"
Em luờm: "Có biết 'phai-quấn không?"
---------------------------
Bảy năm về trước, em mười bảy
Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
Già-hú, Mô-bai, hai phương tiện
Bữa thì anh nhắn, bữa em buzz
.......
Anh ra Hà Nôi ăn thịt chó
Chiến đấu quên mình đêm lại đêm
Môi bận say về, em nhắn hỏi:
"Anh làm gì đấy, ngủ với ai?"
Anh nghĩ hôm nay xổng chuồng rồi
Trăm nghìn mong ước bao giờ nguôi
Mỗi tin nhắn ấy, thôi mặc kệ
Nếp mới người đi lại đến người
Đồng nghiệp có nhau thường nhắc nhở:
"Ở nhà đang có 1 gấu bông,
Nó mà nổi giận thành gấu mẹ
Mày sẽ đi về những bên sông"
...........
Vừa về đến cổng, nghe sét đánh
"Em giết anh rồi xé xác luôn"
Giữa đêm, anh ngỡ vào sở thú
Ôi trời gấu mẹ đã xù lông
..........
Anh viết tên anh thành liệt sĩ
Như bao thằng khác đã vào lồng
Em vui em ngắt anh: "Đồ quỷ"
Em buồn, gấu mẹ lại xù lông :(
-------------------------------------
my favorite song :)
[ram:5eaa0a7a1e]http://www.nhandan.org.vn/vietnamese/today/vanhoa/20020906/kego.ram[/ram:5eaa0a7a1e]
ad_min
16-05-2005, 10:52 PM
Mời các bạc tham quan nha...Tui sưu tầm được , coi ngộ lắm:
Trang giải trí trực tuyến (http://b.1asphost.com/chonloc)
:? :? :? :? :? :?
rosekiller
11-06-2005, 02:36 PM
Bánh mì phải có ba tê,
Làm trai phải có máu dê trong người.
rosekiller
29-05-2006, 09:28 AM
Hôm nay tình cờ click vào 1 link và thấy bài này. Trước đã đọc rồi trên tạp chí nào đó, giờ đọc lại cũng thấy vui vui. Post lên cho ae đọc thư giãn.
Lập trình sư!!!
Vài thế kỷ trước tại Hà thành có chàng trai trẻ tên gọi Tích Gia Văn, là sinh viên năm cuối K41C khoa Công nghệ thông tin Đại học Tong hop Hà Nội. Văn bình sinh thích viết phần mềm máy tính, rất có kỹ năng lập trình. Không những bạn bè đồng khoá đều khâm phục chàng mà ngay cả các giáo sư uyên bác cũng phải nể vì, coi Văn như một tài năng thuật toán đầy triển vọng. Các đoạn mã Văn viết ra bao giờ cũng sáng sủa, lề chuẩn, đầy đủ comment nhưng lại rất súc tích và tối ưu về giải thuật. Tốt nghiệp loại xuất sắc nhưng Tích Gia Văn không vội vàng tiếp nhận những lời đề nghị làm việc ở những vị trí then chốt trong các công ty phần mềm lớn. Cái mà chàng cần lúc này là một sự nghiệp lẫy lừng, một danh tiếng vọng toả trong giới lập trình viên toàn thế giới. Văn quyết định tiếp tục con đường học vấn. Chàng tìm sang Ấn Độ làm thạc sĩ khoa học dưới sự hướng dẫn của một vị giáo sư uyên bác người Việt gốc Mỹ, giảng viên một trường đại học lớn ở Bangalore. Sau buổi sát hạch, vị giáo sư bảo Văn: “Cậu có kỹ năng tốt, chỉ còn thiếu kỷ luật”. Văn buồn lắm, nhưng ý chí cầu tiến khiến chàng trong suốt ba năm ròng rã quyết tâm theo thầy mà tự khép mình vào thứ kỷ luật nghiệt ngã của đủ mọi loại qui trình sản xuất và qui trình quản lý chất lượng phần mềm. Sau ba năm Tích Gia Văn đã trở nên một trưởng dự án siêu hạng, có thể phụ trách những project cực lớn với sự tham gia đồng thời của hàng chục ngàn lập trình viên thuộc đủ mọi sắc tộc. Xong luận án thạc sĩ ở Ấn độ, Văn xin được học bổng sang Hoa Kỳ làm tiến sĩ ở Silicon Valley, tiếp tục con đường phát triển sự nghiệp của mình. Ông thầy tiếp theo của Văn là một học giả lớn gốc Campuchia, người chuyên viết các khảo cứu về chất lượng mã nguồn cho các công ty phần mềm đạt tiêu chuẩn CMM5 trở lên. Sau khi tiếp xúc, ông bảo Văn: “Cậu có kỹ năng và kỷ luật tốt, chỉ còn thiếu sáng tạo”. Cảm thấy hổ thẹn về lời nhận xét quá chính xác, Văn cật lực theo ông thầy lăn vào những cuộc luyện tập sáng tạo vô bờ. Kết quả của công cuộc đó là những phần mềm tuy nhỏ, nhưng kỳ diệu đến mức có sản phẩm đã được đề cử Probel - một giải thưởng dành cho những phần mềm sáng tạo xuất chúng, tương đương với giải Nobel trong khoa học. Ba năm sau, vào năm Giáp Dậu, trong buổi lễ nhận văn bằng tiến sĩ, ông thầy gọi Văn đến mà bảo rằng: "Trình độ của ta nay cũng không bén gót cậu được nữa, giờ là lúc cậu tung hoành rồi". Nói đoạn cho Văn xuất môn. Cũng vào mùa thu năm đó, Việt nam đứng ra đăng cai tổ chức cuộc thi Lập trình Quốc tế lần thứ nhất tại núi Trúc, ngọn núi cao nhất trong dãy núi Bò ở thủ đô Hà Nội. Đây là cuộc thi thu hút các tài năng lẫy lừng nhất trên khắp thế giới về tham dự. Tất nhiên Tích Gia Văn không thể bỏ lỡ cơ hội mỗi năm có một này, bởi đó là dịp để chàng thể hiện tài năng xuất chúng cùng những tuyệt chiêu cái thế sau bao năm tu luyện ở hải ngoại. Văn tự tin rằng với trình độ hiện có, chàng sẽ nắm chắc giải nhất, nếu không nói là giải đặc biệt. Quả thật lúc đó danh tiếng của Tích Gia Văn đã lớn đến mức khi chàng đáp máy bay trở về Việt nam dự thi, hơn hai ngàn thiếu nữ mắt vàng môi tím quần lót áo yếm - là mốt thời thượng khi đó đã chầu chực sẵn ở sân bay Nội Bài để được chiêm ngưỡng dung nhan và xin chữ ký của chàng. Bộ trưởng Bộ Phần mềm cũng đích thân ra tận chân cầu thang máy bay đón nhân tài đất Việt hồi hương. Vòng sơ khảo diễn ra khẩn trương, các đối thủ bọt bèo nhanh chóng bị loại. Nhiều thí sinh đến từ Mỹ, Ailen, Israel, Trung Quốc, Ấn Độ… hết sức buồn rầu, thất vọng và tức giận vì không được lọt vào vòng trong. Nhưng biết làm sao khi họ không đủ tài năng và đức độ. Tích Gia Văn dẫn đầu vòng sơ khảo và lọt vào vòng chung kết cùng hai thí sinh khác, đều là người Việt, tên là Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân. Cuộc thi chung kết được tổ chức đúng vào một buổi tối mùa thu heo may nhè nhẹ, khán giả tập trung về núi Trúc đông đến nghẹt thở. Một hàng rào cảnh sát được giăng kín dưới chân núi để đảm bảo an toàn cho cuộc thi. Trên đỉnh núi đèn hoa chăng rực rỡ. Sau lời khai mạc trọng thể và cảm động, Ban giám khảo dõng dạc đọc đề thi chung cho cả ba thí sinh: “Lập phần mềm diễn giải các giấc mơ theo vô thức tập thể của Jung”. Thời gian làm bài là 30 phút, không kể thời gian cúi chào. Trên khán đài, ba nàng thiếu nữ sắc đẹp mê hồn cơ thể tuyệt mỹ ăn vận hở hang đang nằm tênh hênh thiu thiu ngủ trên ba chiếc xô-pha. Những bộ cảm biến vô cùng tinh tế được gắn vào vầng trán thanh khiết của các mỹ nhân, thu lại những cơn mơ êm ái và truyền vào hệ thống máy tính như đầu nhập dữ liệu. Một màn hình không gian cực lớn độ nét siêu đẳng được trang trọng đặt giữa khán đài, khiến cho trong vòng trăm dặm đều có thể thấy rõ những gì đang diễn biến. Tích Gia Văn thở phảo nhẹ nhõm. Đề thi lần này chàng thông hiểu như lòng bàn tay vì đã lập không ít hơn 300 phần mềm tương tự. Là người trình diễn đầu tiên, Văn tự tin bước lên khán đài. Chàng cúi chào khán giả trong tiếng vỗ tay hoan nghênh nồng nhiệt của các ái mộ viên, rồi khoan thai bước đến bên chiếc máy tính để sẵn. Văn nhắm mắt hít một hơi thật sâu và đặt nhẹ hai tay lên bàn phím. Toàn bộ design cùng hàng ngàn diagram của bài toán đã được chàng thiết kế hết sức cặn kẽ - bên trong não bộ. Đột nhiên từng dòng từng dòng mã lệnh tuôn trào từ đôi bàn tay thanh tú. Các khối lệnh cùng các mảng nhị phân do Văn trực tiếp gõ bằng mã máy cứ dồn lên dồn xuống nhịp nhàng, hào hoa và vô cùng chuẩn xác. Không một lần phải nhấn nút Delete, không một lần cần bấm BackSpace. Ban giám khảo chỉ biết nín thở lắc đầu thán phục. Tích Gia Văn hoàn tất bài thi trước thời gian qui định 5 phút. Toàn bộ chương trình của chàng không hề có lấy một lỗi nhỏ trong cú pháp hay thuật toán, hơn nữa còn được tối ưu bởi phép biến mã Korpio-Kaluza-Klein. Nắm chắc giải vô địch trong tay, Văn kiêu hãnh cúi chào khán giả, khẽ hôn gió cảm tạ ba thiếu nữ vẫn đang mơ màng giấc điệp rồi khoanh tay lùi qua một bên. Sau Tích Gia Văn là phần trình diễn của Tồn Toàn Lương, thí sinh thứ hai. Lương người nhỏ gầy, da trắng, vốn là tiến sĩ nhạc viện Hà nội nhưng vì trót thích vi tính nên đã học thêm bằng hai về kỹ nghệ phần mềm. Tồn Toàn Lương quay sang nhìn Văn đầy vẻ thông cảm, đoạn yêu cầu Ban giám khảo cho đặt một chiếc micro nhạy cạnh bàn phím nơi chàng trình diễn. Không gian đột nhiên tĩnh lặng. Đám đông hàng trăm ngàn người mà im phăng phắc, chỉ còn lác đác những tiếng tim đập rộn ràng vì hồi hộp của các thiếu nữ mới lớn. Bỗng những âm hưởng lạ lùng bất chợt vang lên, khi sâu lắng da diết, khi hào hùng cuồn cuộn. Đó là những âm thanh của sự tiếp xúc những ngón tay Lương với các con chữ trên bàn phím. Chúng làm nên cả một dàn nhạc giao hưởng với hàng trăm loại nhạc cụ khác
nhau, hoà quyện trong giai điệu tuyệt vời của bản giao hưởng Hành khất, số 9 op 16 cung fa giáng trưởng của nhạc sĩ thiên tài Phsytomum. Song song với đó là những dòng lệnh bất tận tuôn trào trên màn hình cực lớn. Mọi người cùng choáng lặng đi trong những âm thanh trầm hùng, trong khung cảnh của một buổi đại hoà nhạc lạ lùng nhất thế kỷ. Bàn giao hưởng kéo dài đúng 29 phút 35 giây, và phần mềm được hoàn tất với đầy đủ các tính năng cần có, không lỗi và trọn vẹn. Phần thi thứ ba do thí sinh Mặc Kim Chân trình diễn. Chân người cao lớn, mặt rất đen, vận bộ đồ ký giả, trông đăm chiêu ngơ ngác như đang suy tính điều gì mông lung lắm. Chương trình của Chân làm ra cũng được đánh giá là không kém phần hoàn thiện so với hai chương trình trước, nhưng cách gõ lệnh của Chân không có được nhạc tính hào hùng như của Lương, thời gian làm bài lại lâu hơn của Văn chừng 2 phút. Tuy nhiên khi ban giám khảo review lại những đoạn code Chân viết thì cả biển người bỗng sững sờ kinh ngạc. Văn cũng lặng đi vì hãi hùng khi đọc thấy trên màn hình không chỉ là những trang mã lệnh khô khan mà là cả một trường thi đại tác. Cách sử dụng cú pháp liên hoàn của 32 liên ngữ lập trình, cách đặt tên biến và tên hàm, cách khai báo các lớp và khởi tạo đối tượng của Mặc Kim Chân khéo léo đến độ đã biến toàn bộ những dòng lệnh và chú giải xen kẽ trong chương trình thành một bài thơ lục bát liên hoàn, lời lời tựa mây vần gió vũ uyển chuyển bất tận, đọc xuôi cũng không được mà đọc ngược cũng không xong. Không những thế phần mềm của Chân còn sinh thêm những yếu tố ngẫu nhiên trong cách luận giải giấc mơ, khiến kết quả trở nên vô cùng chính xác. Tất nhiên năm đó Tích Gia Văn đành ngậm ngùi ôm giải ba. Tài năng của Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân khiến chàng cảm thấy bất lực trên con đường chinh phục đỉnh cao của trình nghiệp. Có kẻ cho Văn hay rằng cả hai đối thủ trong cuộc thi hôm đó đều là đệ tử chân truyền của một đại cao thủ hiện đang ẩn thân trên hang Gió thuộc đỉnh Phan-xi-păng quanh năm mây phủ. Không chần chừ, chàng lại khăn gói quả mướp đem lễ vật leo núi tầm sư học đạo. Tới nơi, Văn gặp một cụ già lông trắng tóc xanh, gần như khoả thân đang múa hát giữa gió núi l**ng lộng. Xung quanh hoa cỏ tưng bừng, chim thú tụ tập rất đông. Biết là kỳ nhân Văn vội đến quì lạy, hai tay nâng chiếc laptop cấu hình cực mạnh lên làm lễ vật, đoạn xin khấu kiến. Chỉ thấy ông già mỉm cười âu yếm, bước lại gần Văn hỏi: “Cậu xin học gì”. Văn đáp: “Xin học lập trình”. Ông già lại nhẹ nhàng hỏi: “Không có máy tính cậu có lập trình được không?”. Văn nghe vậy thì giật mình, run tay đánh rơi cả lễ vật. Chiếc laptop tuột khỏi tay lao thẳng xuống vực sâu muôn trượng vỡ tan như cát bụi. Ông già ngắm Văn một chặp rồi cười nói: “Cậu có kỹ năng, kỷ luật và sáng tạo tốt, chỉ còn thiếu duyên dáng”. Văn nghe vậy thì hoang mang quá, không dám ngẩng đầu lên. Ông già lại tiếp: “Con người vốn đã quen lập trình từ rất lâu trước khi có computer. Bác thợ săn lập trình cho đường tên mũi đạn, anh nông dân lập trình cho mùa vụ bội thu, đám thương gia lập trình cho đầu tư sinh lãi, các tình nhân lập trình để chăn gối giao hoan, bà nội trợ lập trình cho gạo cơm bếp núc, ông văn sĩ lập trình cho con chữ câu thơ. Thoảng hoặc có nhà tư tưởng vĩ đại lập trình cho phát triển của toàn xã hội, có vị hoàng đế hùng mạnh lập trình cho số phận của cả quốc gia… Chung qui lại cũng không thoát khỏi cái Chương trình lớn đã được lập trình sẵn bởi Tạo Hoá”. Văn bắt đầu ngộ ra, thưa: "Vậy lập trình không máy tính là thế nào?". Ông già cười ha hả, đáp: "Người là máy, máy là người, khi không có máy thì mọi vật đều là máy, khi có máy thì máy cũng không còn là máy nữa. Làm sao tự lập trình được
cho bản ngã mới là công quả vậy". Cứ thế hai thày trò một người giảng giải, một người lắng nghe. Khát thì uống sương trời ngưng đọng. Đói thì ăn chim thú rán giòn. Chốc đà mấy thu đã trôi qua. Ba năm sau Tích Gia Văn từ biệt sư phụ hạ sơn về miền trung lập nghiệp, thành lập công ty du lịch lữ hành và khách sạn lớn nhất ở bãi biển Thiên Cầm thuộc huyện Cẩm Xuyên tỉnh Hà Tĩnh. Hàng ngày nghe tiếng sóng gió lao xao, nhìn bờ cát trắng thoải dài, ngắm hai bờ đá núi xanh ngắt. Sáng lên non chạy đua chim bướm, chiều xuống biển lặn thi cá rồng. Lấy vợ đẻ con. Ngâm thơ uống rượu. Vào mùa khách khứa thì tất bật lo toan, những lúc rảnh rang thì chơi golf tennis. Có điều lạ là Tích Gia Văn tuyệt nhiên không động đến máy tính, thiết bị, nối mạng, bảo mật, lại càng không bao giờ lập trình nữa. Thế mà thiên hạ ai cũng gọi Văn là Lập trình sư. Đại từ điển Bách khoa thư tiếng Việt, xuất bản năm 2056, trang 4581, dòng 21 có định nghĩa về Lập trình sư: "Là lập trình viên đẳng cấp cao, tự lập trình được cho bản ngã, chương trình chạy ít lỗi, tiết kiệm tài chính, bảo mật, an toàn trước tai hoạ và môi sinh, ổn định trước nổi trôi của thế cuộc, khiến cuộc sống bản thể thêm kỳ diệu lo âu mà huyền ảo, khiến xã hội thêm đa dạng rối ren mà phong phú". Theo định nghĩa này thì Tích Gia Văn cũng đáng được gọi là Lập trình sư vậy!!!
rosekiller
29-05-2006, 09:30 AM
Giọng văn này giống lão quăng mìn thế nhỉ :D :D :D?
funnychick
29-05-2006, 01:27 PM
Cây Quất (phỏng theo Cây khế)
Ngày xửa ngày xưa , xưa lắm ... Ở một làng nọ có một gia đình . Nhà có hai Anh em trai , một đứa là : Quăng Mìn đứa còn lại gọi là Tree-Cutter .
Một ngày dở giời 2 đứa rủ nhau cá độ bóng đá. Kết cục thua độ, lõm mấy chục chai, hai đứa tức quá rủ nhau uống rượu say rùi đi phá núi nhổ rừng. Tên Tree-Cutter, mắt long sòng sọc, vung Rìu sắc đốn ngã ko biết bao nhiêu cây to tướng. Tên Quăng Mìn chả chịu kém cạnh, hắn ném lựu đạn nổ mìn làm vạt 1 quả núi và tan mấy dãy đồi. Quăng Mìn và Tree-Cutter từ đó bị nhà trường đuổi học vì là Lâm Tặc và Sơn Tặc.
Quăng Mìn là thằng Anh , tính tình không khác gì mấy thằng USA gian ngoan , xoả quyệt và thâm độc , còn Tree-Cutter thì ngược lại , ngoan ngoãn hiền lành và Galant không khác gì một quý ông người England . Thấm thoắt đã mấy lần chủ tịch nước đọc điện truy nã trên tivi .Mìn và Đốn-Gỗ cũng đã trên 18 tuổi bắt đầu tò mò các trang thienbong.com/thienthai.net .. nên bàn nhau chia tài sản để ra riêng cho thoải mái , dạo đó chưa có Luật Sư để chia tài sản hai ông bà để lại nên hai Anh em tự phân chia . Để công bằng , hai Anh em mua bộ bài về oánh . Mỗi lần thắng là được lấy một thứ trong nhà . Vốn gian xảo có thừa lại hay đú theo bọn trai làng đi đánh bạc các dịp Tết , Quăng Mìn nó làm bài thắng hết của cải trong nhà . Cuối cùng , đỏ cho Đốn-Gỗ, ván cuối bốc bài lên có đủ 3 phỏm ù luôn nên được một mảnh đất nhỏ ngoài đê , trên đó có một căn nhà cấp 4 xuống cấp và khu vườn có một cây Quất Quảng Bá rất sai quả .
Mìn sau đận ấy giàu to , nó bán đất mặt đường cho nước ngoài xây nhà nghỉ .Tiền như quân Nguyên , gái gú bia rượu cả ngày , sống như ông Vua con trong làng vậy .Còn phần Đốn Gỗ ,nhờ chăm chỉ đánh máy thuê với cả ghi lô đề cho chủ nên cũng chộp giật sống qua ngày được . Mỗi tội gái làng nó không thèm để ý vì còn chim non .Đốn Gỗ buồn lắm . Chủ nhật ấy , đang dạo trong vườn nghĩ mưu cưa con ông Chuột đầu làng thì Đốn Gỗ thấy có con chim to vật vã đang xực liên tục mấy quả đầu mùa chỗ cây Quất của chàng . Bực mình chàng vào xách con Rựa lâu nay thủ trong nhà , rón ra rón rén chạy lại chụp ngang cổ con chim , kề dao vào cổ chim chàng rít qua kẽ răng :
" Chết cha mày , cây Quất ông mày trồng để Tết bán lấy tiền mua pháo hoa mà mày dám phá à , bó thịt ! "
Chim sợ vãi hàng . phều phào kêu " Ăn một quả giả cục vàng ,may túi 3 gang , mang đi mà đựng " . Rợn hết cả óc gáy , phim kinh dị Đốn Gỗ xem cũng nhiều nhưng giờ mới thấy chim biết nói tiếng người , cho là sự lạ , lòng Đốn Gỗ cũng nguôi giận , nhưng để chắc ăn chàng còn dứ thêm một câu " "Được rồi , cho mày về , mai không qua chở ông đi lấy vàng ông chặt trụi lông mày ! " Chim dạ vâng rối rít rồi bay mất hút .Đốn Gỗ bần thần quay vào nhà ...
Sáng hôm sau chờ mỏi cả cổ không thấy chim cò đâu ,Đốn Gỗ lầm bầm tự rủa mình sao mà ếch ộp thế , "đến thằng Anh mình nó còn lừa cả mình , nói dek gì đến Chim chóc " . Định bụng ra ngõ làm đĩa bún đậu mắm tôm thì bất thình lình Đốn Gỗ thấy chim bay đến .Đốn Gỗ cả mừng , xắn xuýt xun xoe đến hỏi chim :
- định bỏ bom tao hay sao mà lâu thế , con Vợ ?
- đang điên hết cả đầu đây này , lắm mồm thế ! Nãy bay ngang quán cà phê Tưởng Niệm , có thằng nào hút xì gà thơm nức mũi , mình đang phê nhắm mắt bay , dính bố nó vào dây điện thằng chết dẫm nào căng ngang đường , tí die .
- hề hề -Đốn Gỗ hềnh hệch cười - Tớ biết đâu được í . Mà thôi , mình đi nhở .
- mang túi đi chưa ?
- rồi , tối qua cắt hai cái ống quần cũ may rồi , vừa thành cái túi vừa có cái quần Ngố , trông cũng được , tí về tao mặc cho mà xem .
Đốn Gỗ leo lên lưng chim ngồi , chim nói :
- Chuyến bay bắt đầu khởi hành đến mỏ vàng , đề nghị Alibaba và 40 tướng cướp thắt dây an toàn . Không hút thuốc trên lưng chim kẻo trụi lông .
- bố ông , rỗi hơi à !
Chim cười :
- lúc sáng cũng làm dăm chai, giờ hơi máu tí , thông cảm đê .
Đốn Gỗ thò tay vào túi quần , móc ra hai quả Cóc chua loét tọng hẳn vào mồm chim , vừa nói:
- ăn đi rồi lướt .
Chim nuốt vội tí nghẹn , rùng mình cất cánh bay lên . Qua Vịnh bắc Bộ rồi qua Đảo trường sa Chim bay vào một khu vực sương mù dày đặc , tầm nhìn giảm xuống dưới 1km , sức gió mạnh cấp 10, cấp 11 giật lên cấp 12 khi chiều tối , biển dộng dữ dội . Dự áo trong 24 h tới ...( quên , đây là dự báo thời tiết hôm qua , he he ) Bất thình lình hạ cánh đột ngột xuống một hòn đảo hoang vu . "Chào Robinson Cruso !", cả 2 lên tiếng trong khi xa xa có bóng lão già vẫy lại. Trên đảo vàng nhiều không kể xiết .Toàn loại 4 số 9 từng cục từng cụ to thôi rồi . Căn bản là cũng thích nhưng vì không tham lắm nên Đốn Gỗ cũng chỉ lấy đâu khoảng dăm yến rồi lên lưng chim quay về . Khi trở về ,Đốn Gỗ nhảy ngay lên Công ty vàng bạc đá quý đổi vàng lấy tiền mặt . Qua Nokia mua 2 con 9900 đời mới nhất thời bấy giờ . Tặng con chim một cái còn dặn thêm :
- bao giờ tao leave Yahoo message , mày qua chỗ tao ăn Quất rồi chở tao đi nữa nhá .
Chim lặng lẽ gật đầu rồi thở dài . Nghĩ thầm , bố mà là người bố mua cả cái vườn Quất Quảng bá chứ tội gì cho mày hưởng lợi . Đoạn bay đi đâu không thể xác định.
Tin Đốn Gỗ được chim thần giúp đỡ , nay giàu có hơn cả Bill Gate nhanh chóng lan đến tai của Mìn. Hắn tức lắm . Rắp tâm lừa Đốn Gỗ thêm quả nữa mới đành lòng ......
Một ngày nọ ... hình như là Chủ Nhật Buồn hay sao đó , thằng Mìn qua chỗ nhà Đốn Gỗ. Chả vòng vo gì cả hắn vào thẳng vấn đề giọng ngọt như mía:
- Chú Tiều Phu này , lâu nay Anh cứ canh cánh trong lòng vì đối xử tệ bạc với chú . Nay , Anh cũng có tuổi rồi , chỉ thích vui thú điền viên . Anh dành lại cho chú tất cả , chú về chăm nom bàn thở tổ tiên hộ Anh . Còn Anh ra đây sống nốt quãng đời còn lại .
Đốn Gỗ nghe và ngẫm nghĩ :
- Nó nói nghe cũng ngọt. Dù gì thì nó cũng thích cây Quất của mình , cho nó thì chả mất đi đâu , mình giàu phết rồi , bây giờ có thêm mấy cái Vila sống đến già cũng chẳng hết tiền. Còn ở đây với cây Quất , nhỡ con chim dở hơi không đến nữa thì cũng thế .
Xong xuôi Đốn Gỗ gật đầu đồng ý .
Mìn mừng nhảy cẫng lên, va cái độp vào cái đèn hoa kỳ , dầu tưới xuống , bắt lửa , đầu cháy không còn một cọng tóc. Nhưng vẫn cười hớn hở , lấy con D500 gọi ngay Thành Hưng taxi chở đồ đến ở luôn. Đốn Gỗ cũng vội chuyển về nhà Mìn ở hẳn.
Nhờ xin được số Mobile của chim thần , sáng thứ Hai Mìn gọi ngay cho chim . vừa lúc chim đang thèm Quất, thế là bay đến. tưởng là quen biết rồi , chim đậu xuống phát là chén quất ngay, ai ngờ thằng Mìn nó rình sẵn. Nó phang cho một phát quay cu lơ . Lúc tỉnh dậy thấy mình bị trói gô vào thành giường, chim cả kinh không hiểu chuyện gì xảy ra . Kịp lúc Mìn bước đến , hắn phì phèo điếu Vina, hất hàm nói :
- Con kia, bây giờ tính sao?
- sao là thế nào? Đốn Gỗ đâu? mà tao là Chim chứ phải gái nhảy đâu !
- nó bán lại nhà cho tao rồi , mày ăn Quất phải giả vàng cho tao thì tao mới tha , hiểu chửa?
- à, thế thì việc dek gì mày trói tao như Lợn thế này , mai may túi ba gang tao đưa đi lấy .
- Ko phải nhắc , Anh mua túi đây rồi , đi luôn .
Nói rồi hắn cởi trói cho Chim ,cẩn thận leo lên lưng không quên mang theo cái balo 9 túi mới mua 600K ngoài chợ Giời.
Chim chán nản nhưng sợ nó bóp cổ mình nên cũng đưa đến đảo lần trước . Thằng Mìn nhặt đầy một túi tham , rồi lại găm thêm mấy cục vào người . Chim biết nhưng kệ cha nó , nói với thằng mặt dày này chỉ tổ phí nhời .
Khi quay về , phần vì nặng , phần vì đói , chim vừa bay vừa ngủ gật . Một chiếc Vietnam Airline bay ngang qua , chim không kịp tránh , nó táng cho một phát . Cả chim lẫn Mìn rơi tòm xuống biển Đông , chết mất xác ...nghe đâu xác hai đứa dạt vào bãi biển Phunkhet của Thái Land trong trận Sóng Thần vừa rồi ...
Còn Đốn Gỗ đã sống một cuộc đời vương giả từ đó ..chỉ tiếc , vì nhiều tiền , hắn đâm ra chơi bời nghiện ngập . Sau tạch vì dùng quá liều thuốc lắc . Nên bằng chứng về Đốn Gỗ này giờ đây No-one gonna confirm this story for u. :D
flyinglady
29-05-2006, 06:38 PM
Hôm nọ mình gặp anh Đốn Gỗ thấy anh í mặt mũi buồn xo, hỏi ra thì mới biết gã anh trai gian ác của anh í tuy crk với vna lộn cổ từ trên lưng con chim xuống xong may rơi xuống trúng lưng con rùa dở hơi biết bơi ở hồ Gươm nên vẫn chưa thể ra đi!! Đốn gỗ bán nhà bán cửa cứu chữa cho hắn! Hiềm nỗi hình như sau đó gã ta bị tẩu hỏa nhập Networking thì phải. Lão ấy bán sạch cả mảnh đất còn lại cho bọn Cipucha xây villa chả hỏi í cò của đốn gỗ, để giờ đang cày con gì đại khái sờ cu rờ ti nào đó gà con ạ!! Gê gớm lém cơ ...
rosekiller
02-06-2006, 06:02 PM
@ http://my.opera.com/dnh/blog/show.dml/253815
Thư của thượng đế gửi Nguyễn Văn Tèo
Tèo thương
Ta đã nhận được đơn của con. Đầu tiên, ta rất cảm động. Như con cũng biết, lòng tin vào thượng đế hiện nay mỗi ngày mỗi giảm, và việc con còn nhớ tới ta, trông chờ vào phán xét của ta là một niềm cổ vũ động viên rất lớn đối với triều đình.
Tèo con.
Trong đơn, con muốn ta hãy làm sao để được ngu đi, nhằm mục đích được dễ sống hơn trên cõi đời này. Đấy là một nỗi khát khao kỳ quặc, nhưng chính đáng vì ta cũng rất thấu hiểu tầm quan trọng của áo cơm trong cuộc mưu sinh vất vả hằng ngày.
Nhưng Tèo ơi, con có khôn đâu mà bảo ta phải giảm bớt trí khôn cho con? Đấy mới là điều quan trọng nhất!
Bởi vì người khôn là gì? Hỡi Tèo, người khôn nhất, khôn tuyệt đỉnh, khôn cao cấp hơn hẳn các loại khôn chính là người tỏ ra mình chả khôn tí nào. Đấy mới là đắc đạo.
Nói theo cách khác, kẻ khôn bây giờ là kẻ im lặng, hoặc là kẻ biết vậy mà không phải vậy.
Ví dụ như trong cuộc họp, khi anh em hăng hái phát biểu, đưa ra mọi chính kiến thì đứa khôn là đứa chỉ cười cười. Nếu hội nghị chia thành hai phe cãi nhau om sòm thì kẻ khôn gật gật, làm đồng minh của cả hai phe. Nếu buộc phải phát biểu, kẻ khôn sẽ lập tức tìm được những từ chung chung, thể hiện mơ ước của mình về thế giới không chiến tranh, về lòng nhân đạo lan khắp địa cầu. Kẻ khôn không đả kích ai, không kết tội ai nhưng lại tràn ngập niềm đau xót và day dứt với những đau khổ mà nhân loại nói chung và bạn bè nói riêng đang phải chịu đựng.
Nếu gặp một ông sếp ít học hơn mình, kẻ khôn hiểu ngay là phải cho ông thấy mình coi khinh bằng cấp, rằng vốn sống, kinh nghiệm sống và phong cách sống quyết định tất cả, mà những phẩm chất ấy thì sếp luôn sáng rực như sao.
Nếu tham gia giao thông, đứa khôn là đứa nhìn trước ngó sau, không thấy cảnh sát thì phóng vù vù, còn nhác thấy từ xa đã vội vàng ngoan ngoãn, dáng đi khép nép, khuôn mặt cười cười, cả đời chắc chắn sẽ không bị "vịn".
Nếu lãnh đạo việc cơ quan, chẳng may phạm khuyết điểm, kẻ khôn lập tức than khóc là mình trình độ hạn chế, tầm nhìn eo hẹp, lại quá tin tưởng vào anh em phía dưới. Để xảy ra tội này, kẻ khôn vô cùng hối hận, thề sẽ rút kinh nghiệm, nghiêm khắc kiểm điểm, tự xác định bài học lớn cho mình. Đấy là những phương châm nằm lòng mà đứa... không khôn cũng biết.
Tóm lại, khôn ba năm nhưng tỏ ra dại tới ba mươi năm, đấy là phương châm sống thông dụng, là bằng chứng hùng hồn của khôn được tôi luyện, được trưởng thành. Còn con thì sao hả Tèo? Con có một tí kiến thức, một tí bằng cấp thế là vội vã nhảy xổ ra đời. Con áp dụng trí tuệ lung tung, nóng lòng cho xã hội thấy đầu óc của mình. Con tin vào sách vở, tin vào quy định, tin vào luật lệ, đấy toàn là những phẩm chất của kẻ chưa khôn hoặc khôn một cách nóng vội. Quên mất câu châm ngôn vĩ đại: "đứa khôn ăn nói nửa chừng, để cho đứa dại nửa mừng nửa lo", con lúc nào cũng kết luận, lúc nào cũng khẳng định, do đó thành công làm sao được.
Ngay cả một thượng đế như ta, quyền uy khắp thiên hạ, sáng tạo ra muôn loài, nhưng hễ có chuyện gì, đều trả lời còn xem xét, còn hỏi ý kiến các ban chuyên môn, tham khảo các thượng đế nhỏ hơn đã được phân công cụ thể, chứ đâu có nhanh nhảu như con.
Nên việc con đề đạt là muốn kém khôn ta không giải quyết, lý do là con thực sự chưa khôn bao giờ, hay nói chính xác hơn, con chưa lúc nào khôn cao cấp. Con chỉ có một mớ kiến thức thê thảm học ở trường nên còn dại (ta tránh dùng chữ ngu) lắm. Chả việc gì phải xin thứ mình đang có sẵn. Tèo ơi, chỉ cần vận dụng linh hoạt, chỉ cần quên bớt kiến thức mà con đang có sẵn trong đầu, dù còn ít ỏi, là Tèo có thể tồn tại một cách đàng hoàng trong cuộc sống này.
Chúc con thành công. Thượng đế thân thiết của con.
b-kidz
18-12-2006, 12:41 AM
lolz, toàn hàng khủng, có ai rảnh làm vài bãi hịch cho em coi với, hịch Cisco nà ;))
thanhsonptit
30-03-2007, 09:50 AM
mấy bài thơ các bác viết tuyệt quá.Ai bảo rằng dân IT thì suốt ngày cứ net và chỉ biết những code đâu các bác nhỉ,Hôm nào rảnh làm cho anh em thêm vài bài đọc cho vui.Cảm ơn các bác
vietmusicteam
06-04-2007, 08:29 PM
Nơi đây bạn có thể post đủ loại thơ. Nếu xuất sắc sẽ được tặng thưởng 1.......................tràng pháo.......chân của.......................tui :lol:. Cảm ơn đã đóng góp, tui hi vọng rằng nó sẽ lớn mạnh cùng vnpro trong tương lai gần. Bye............................................... ................bỳe
Upload file ezvpn
vietmusicteam
06-04-2007, 08:34 PM
Upload file ezvpn
Xin lỗi, Upload nhầm file.
sát thủ đẹp trai
24-06-2007, 12:28 PM
thấy các pác xôn xao quá nên em cũng xin giúp zui zới các pác 1 câu chuyện có tên là:Vợ Chồng A Phủ Thời DyLan+Sh+@
Phần I:
Ai đi xa về vào nhà Thống lí đều thấy có 1 cô gái tước đay bên tảng đá trước cửa gần tàu ngựa, công việc luôn tay, mặt lúc nào cũng cúi xuống, buồn rười rượi. Đó là đặc điểm bên ngoài của Mị, cô con dâu trừ nợ của Thống lí. Mị có 1 số phận oái oăm: khi bố Mị đi tán mẹ Mị ,v́ ít tiền, không đủ bao mẹ Mị ăn chè uống nước, càng không thể mua những món quà tặng mẹ Mị nhân ngày 8/3, Valentine, Tết hay sinh nhật..., bố Mị đă mượn tạm của ông bạn Thống lí ít tiền. Sau đó, nước chảy đá ṃn , cưa măi cũng đổ , mẹ Mị chịu lấy bố Mị làm chồng. Từ khi cưới xong, bố Mị luôn băn khoăn về khoản t́nh phí khổng lồ đă vay. Ông tặc lưỡi và bảo mỗi năm sẽ trả góp 1 nương ngô vậy. Khổ thân ông già ít học chưa biết ǵ về thuế VAT cộng thêm vay tiền với lăi suất lớn nên đến già vẫn chưa trả xong. Thế là Mị bị bắt về làm dâu trừ nợ. Mị là cô gái có cá tính rất mạnh mẽ như con gái Hà Nội, khi biết nhà Thống lí định lấy cô về trừ nợ th́ cô đă nói với bố cho ở nhà làm ruộng chứ quyết không làm dâu nhà giàu.
Số phận của A Phủ cũng chẳng khá khẩm hơn. Trong 1 lần đi chơi Tết, A Phủ đă "kết ḷi pha" 1 cô gái. Anh t́m mọi cách để tiếp cận và ghi điểm trong mắt nàng như: "Anh hùng cứu mĩ nhân", "Áp sát" rồi chiến thuật "biển quà" nhưng đa số thất bại... "Anh hùng cứu mĩ nhân" th́ bị tẩn cho tới bến,mặt sưng như quả ổi đến nỗi cả bản chẳng ai nhận ra. "Áp sát" nhà nàng th́ liên tục bị chó cắn cho tơi bời hoa lá, quần áo rách te tua, đi thẩm mĩ viện 3 năm mới may mắn phục hồi được chút dung nhan. C̣n dùng "biển quà" th́ thấy sọt rác nhà nàng hôm nào cũng quá tải... APhủ cay đắng vác đàn ra gảy, nghêu ngao hát "T́nh đơn phương", "Người ta nói", "T́nh khúc vàng" ... và may mắn làm sao, nàng là fan của Ưng Hoàng Phúc, Đan Trường nên chàng mới được nàng để ư. Đang lúc mọi việc sắp như ư th́ nhảy đâu ra 1 tên phá đám mang tên A Sử. Hắn dùng mănh lực đồng tiền cộng thêm môn vơ bàng môn tà đạo là "Hấp tinh đại pháp" để cướp người yêu của A Phủ. A Phủ căm lắm, nghĩ: "ḿnh bán hết tất cả mọi thứ để cưa nàng, giờ chỉ c̣n mỗi cái ṿng vía và bộ áo mồi để mặc, thằng thọc gậy bánh xe kia ở đâu ra mà hỗn quá? ".
Càng nghĩ càng căm, A Phủ lao tới đánh liên tục 18 chiêu "Cầm nă thủ" vào A Sử. A Sử đâu phải tay vừa, hắn đẩy mạnh cô gái sang 1 bên rồi khéo léo dùng "Thái cực quyền" hóa giải mọi đ̣n thế. Một bên là đ̣n thế thiên về dương cương, 1 bên là thế quyền mềm mại tựa ḍng nước, lấy nhu khắc cương, xưa nay vẫn vậy. APhủ thấy thế vươn tay tung 1 chiêu "Huyền minh thần chưởng" vào giữa ngực A Sử. Bùm, 1 tiếng nổ lớn phát ra, A Phủ bị văng ngược lại mười mấy trượng. Th́ ra trước khi trúng đ̣n, A Sử đă kịp dùng "Kim cương bất hoại thể" của phái Thiếu Lâm làm A Phủ lănh trọn lực phản chấn. A Phủ bật dậy, sát khí ngút trời,anh dùng tầng thứ 8 trong "Cửu dương thần công" vận đủ âm dương ngũ hành tung "Thất thương quyền" đánh tới, thế quyền mạnh như vũ băo có sức bạt sơn cử đỉnh. A Sử không dám khinh suất nên vận "Thuần dương vô cực công" hộ thể. Ầm, đ̣n thế thật khủng khiếp, dù có chân khí hộ thể ASử vẫn bị bắn mạnh về đằng sau. Hắn lồm cồm ḅ dậy, nghĩ: "nội lực người này quả là cao hơn ta 1 bậc,nếu đánh tiếp e rằng thua mất". Nghĩ vậy,hắn bèn rút thanh "Băng phụng kiếm", múa "Lạc anh thần kiếm" lao tới. A Phủ cũng rút thanh "Nguyệt tinh kiếm" đánh trả. "Lạc anh kiếm pháp" quả thật rất lợi hại, biến hóa khôn lường ("Lạc anh kiếm pháp" do Đông tà Hoàng Dược Sư sáng tạo ra,đặc điểm là cứ khoảng 5 hư chiêu sẽ có 1 thực chiêu cộng với tốc độ ra đ̣n nhanh khiến đối thủ khó mà trở tay kịp) làm A Phủ chống đỡ vô cùng vất vả. A Phủ vận 10 tầng chân khí vào cây "Nguyệt tinh kiếm", dùng "Độc cô cửu kiếm" đánh mạnh vào yếu huyệt trên người A Sử khiến hắn phải thu kiếm về đỡ làm hư chiêu biến thành thực chiêu,không biến hóa được nữa. Bọn bạn của A Phủ v́ muốn có được cây "Nguyệt tinh kiếm" nên đă phối hợp với ASử để bật hưng chính bạn của ḿnh.Lừa lúc A Phủ không để ư, chúng lắp sẵn cây "Băng hỏa cung" ngắm bắn A Phủ 1 đ̣n chí mạng. Nhân cơ hội đó, A Sử dùng 1 chiêu trong "Hàng long thập bát chưởng" là "Phi long tại thiên" đánh thẳng vào giữa ngực A Phủ khiến anh "knock out" và bị bắt về làm đầy tớ.
Về phần bọn bạn của A Phủ, sau khi có được thanh "Nguyệt tinh kiếm", trong lúc mân mê, chúng bị đứt tay. Trên kiếm có thạch tín + hạc đỉnh hồng --->
Lục bản mộc
Nhị lạng đinh
Hoa linh tinh
Đa nhân khóc
Bát nhân khiêng ( biết là ǵ không??? )
Mị về nhà ASử mang tiếng là vợ,là con dâu nhưng bị đối xử như con ở ,tuy vậy v́ thương cha, Mị vẫn cố gắng chịu đựng. Một hôm, khi Mị lên núi t́m thảo dược, nàng mải mê nô đùa cùng đàn bướm, không may ngă
xuống 1 hang động bí ẩn. Sau 1 hồi t́m kiếm đường ra, Mị t́nh cờ t́m được bí kíp "Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp", Mị mừng quá cất ngay bí kíp vào trong người rồi t́m đường về nhà. Chỉ sau 1 thời gian ngắn luyện tập, vơ công của Mị đă tiến bộ vượt bậc.
Về phần A Phủ, sau khi bị bắt làm đầy tớ, anh phải làm mọi công việc khổ cực như dùng răng chặt củi cho nhà hắn, phải bắn Half Life với bố con hắn...Thế nhưng A Phủ không chịu khuất phục, anh vẫn âm thầm luyện tập vơ công, quyết 1 ngày trả thù. Sau một thời gian, A Phủ đă luyện gần xong "Hấp hồn chiết tinh đại pháp",chỉ c̣n 1 chiêu cuối cùng là "Đoạt mệnh chưởng" là chưa luyện. Chỉ cần luyện xong là A Phủ sẽ trở thành vô địch bản Mèo nhưng A Sừ lại đến đột ngột định bắt A Phủ chiến Đế Chế và bắt gặp A Phủ đang luyện vơ. Thấy vậy, hắn liền tức giận lao tới tung "Long hổ trảo" chụp vào 2 chân A Phủ. Nhanh như chớp, A Phủ nhảy lên dùng "Toàn chân cước" đá thẳng vào mặt A Sử. "Bốp!", A Phủ văng ngược lại đằng sau, sức mạnh của A Sử thật đáng sợ, A Sử lừ lừ tiến về phía APhủ và "huỵch", hắn ngă gục xuống đất. Cú đá vừa rồi của A Phủ uy lực không lớn nhưng thứ đánh ngă A Sử chính là "Ngũ độc thất tâm tán" trên giày của A Phủ. Đây chính là thành quả của việc 9 năm không cởi giày, cộng với việc thường xuyên đá phải "ḿn" của cún. A Sử thấy mặt ḿnh vừa mất công chăm sóc bằng kem dưỡng da, nay bị A Phủ phá hỏng, hắn tức tối gồng ḿnh biến thành Siêu Xida. "Víu" 1 cái, 2 cú đá đă trúng ngay vào hàm và bụng A Phủ, "chíu" 1 cái nữa, cả cái cùi trỏ giáng thẳng vào mắt, nguyên 1 cái đầu gối thúc vào cằm,A Phủ nằm luôn. A Sử tưởng đă hạ "knock out" được đối thủ nên cười rú lên sung sướng... Cười chưa hết câu đă ăn nguyên 1 cái dép vào mặt. Người ném là ai? "Bốp!bốp!bốp!" , 2 cú đấm và 1 phát đạp làm A Sử tối tăm mặt mũi, A Sử định vùng dậy nhưng chân tay ră rời, đầu như búa bổ, A Phủ đứng sừng sững trước mặt dùng ḱnh lực của "Thiên viên công" áp chế hắn. Th́ ra trước khi trúng đ̣n, A Phủ đă dùng "Di hồn đại pháp" tránh đ̣n, thứ A Sử đánh chỉ là 1 khúc gỗ. A Phủ ngẩng mặt lên trời cười c̣n man rợ hơn cả A Sử rồi nói: "Ngươi không biết có câu "cười người phút trước,nửa phút sau người cười" sao? Ta nhẫn nhịn ngươi quá lâu rồi, ngày này năm sau sẽ là giỗ đầu của ngươi, xem đây!" . Nói rồi A Phủ vận khí định tung chiêu dứt điểm ASử...
Đúng lúc nguy cấp đó, 1 luồng ánh sáng chói chang như quảng cáo Yo-most loé lên, thanh "Băng phụng kiếm" xé gió lao đến, áp lực của kiếm mạnh đến nỗi A Phủ thấy nhói vào tận tim, anh vội hoảng hốt thoái lui. Người vừa đánh A Phủ chính là Thống Lí, hắn đă đến kịp để cứu con trai ḿnh. A Sử vừa thoát khỏi ḱnh lực của A Phủ, thấy vậy vô cùng mừng rỡ, khí thế ngùn ngụt. A Phủ giờ đây bị rơi vào thế gọng ḱm, t́nh thế vô cùng bất lợi. Thống Lí đưa 2 con mắt ti hí nh́n A Phủ đang trong thế bí rồi hét lên: "con trai,dzô!!!". Hai cha con như 2 mănh hổ cùng lao vào tấn công APhủ,dù vậy, A Phủ vẫn kiên cường chống đỡ. Trận quyết đấu làm rung chuyển cả 1 vùng. Được 1 lát, Thống Lí nh́n đồng hồ:"Chà!đến Gặn Nhau Cuối Tuần rồi, kết thúc thôi " . Hắn hét lên: "A Phủ, Xem đây!" ,"hự hự, hâya! 5 cải tiến cho 1 chưởng lực!". Chưởng pháp như vũ băo đánh A Phủ lún sâu vào núi đá, gây nên rất nhiều tiếng nổ lớn và gây chấn động khủng khiếp ( ghi chú: nơi A Phủ bị đánh lún vào giờ là hang Pắc Bó). Chưởng pháp quá mạnh làm A Phủ không chịu nổi, mồm thổ máu tươi, bất tỉnh. Bố con A Sử chưa muốn giết A Phủ vội v́ như thế sẽ mất đi người chơi Game với bố con hắn. Chúng mang A Phủ về trói ở cây cột ngoài sân, người A Phủ đầy máu me nên trông rất thảm thương. Mị vào thấy vậy chỉ "x́!" 1 tiếng, coi đó như chuyện b́nh thường ở huyện, hơn nữa lại thấy APhủ xấu xấu bẩn bẩn nên chẳng thèm để ư. A Phủ tỉnh lại, thấy Mị đang luyện "Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp" bên bếp lửa, A Phủ liền gọi:
"bé ǵ xinh xinh ơi!cho ḿnh xin chai nước khoáng!"
Không có ai trả lời, A Phủ lại tiếp tục:
"bạn ǵ áo tím ơi! làm ơn cho ḿnh bát nước sôi nguội"
...im lặng...
"bé đang luyện kiếm ơi! Anh khát lắm rồi, lấy anh cốc nước!"...
"Ê!con kia! Mày điếc à? Lấy tao lon bia!"
Bị giật ḿnh, Mị tức giận ném ngay cả cái giẻ vào mồm A Phủ rồi bỏ về pḥng. Hôm sau đang ngồi bên bếp lửa, đột nhiên Mị ngước mắt lên và thấy Ạ Phủ khóc. Nghĩ lại những cực h́nh mà bố con Thống Lí đă dùng, Mị thấy thương A Phủ quá. Lăo Thống Lí thật tàn bạo, hắn cho người tới cù ki khiến A Phủ dù đang trọng thương mà không cười không được, bỏ đói lâu lâu, hắn lại cho người tới quạt chả thật thơm làm anh sống không bằng chết. Mị lại gần hỏi: "Ê cu! Lớn tướng thế này rồi mà vẫn nhớ mẹ à? Chậc chậc! Thương quá!!!". Chẳng thấy A Phủ nói ǵ, Mị sực nhớ ra là vẫn c̣n cái giẻ trong mồm A Phủ. Chẳng cần suy nghĩ, Mị vận công cho luôn 1 chưởng vào bụng A Phủ làm anh phun cái giẻ ra. Khốn khổ cho APhủ, phải người khác th́ đă về với cụ Cacmac-Lenin lâu rồi, may mà APhủ là người luyện vơ nên thoát chết. APhủ thều thào nói: "cô nương ở đây cũng chẳng sung sướng ǵ, chi bằng 2 ta hăy hợp sức thoát khỏi đây, tại hạ sẽ giúp cô nương hoàn chỉnh bộ "Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp". Nói đến đây, APhủ gục xuống. Mị thấy cũng thương hắn, hơn nữa, những lời hắn nói đều có lư cả, Mị bèn vung kiếm chặt đứt dây xích rồi vận công trị thương cho A Phủ. Mị cơng APhủ, dùng "Lăng ba vi bộ" phóng vụt đi. Trước khi đi,Mị c̣n vung chưởng đánh nổ khu WC nhà Thống Lí.
Phần II:
Chạy được một lát, hai người dừng lại thở. Mị với vẻ mặt rất tự hào nói với A Phủ: “Ḿnh chạy nhanh quá, Nguyễn thị Tĩnh là cái đinh, bao giờ đến Seagames để kiếm vài cái huy chương về làm ám khí”. Vừa dứt lời đă thấy đằng sau sát khí ngùn ngụt, A Sử cầm thanh Băng Phụng Kiếm chém tới, kiếm khí cuồn cuộn như muốn nuốt sống hai người. Nhanh như cắt, Mị cầm lấy tay A Phủ, dùng “Lăng ba vi bộ” né qua 1 bên. Gê gớm thay, phiến đá A Phủ vừa ngồi đă nát vụn trước sức mạnh của Băng phụng kiếm. A Sử hét lên: “Ta không hiểu các người là cái giống ǵ??? Lũ các ngươi đă bỏ trốn lại c̣n đánh nổ cả cái WC 5 sao của ta làm ta phải chui rúc bụi rậm”. “Láo !!!” , A Phủ hét lên “ WC nhà mày có một sao rưỡi, định ăn vạ à ?“
“ 5 sao “
“ 1 sao rưỡi “
“ 5 sao “
“ 1 sao rưỡi ”
...
“ Bốp , Bốp “,2 cái dép ( vừa nặng cân, vừa nặng mùi ) bay trúng mặt 2 tên làm chúng tỉnh ngộ. Mị nói: “ không c̣n nhiều thời gian nữa đâu, tấn công đi nào ”. Nói rồi, Mị biểu diễn vài điệu nhảy bốc lửa mà cô nàng học lóm của Briney và Xtina làm cho A Sử tê cứng, mồm cười cười, mặt ngẩn ra, đần thối. Nhân cơ hội này, A Phur dồn toàn bộ sức lực vào “Thiên sơn lục dương chưởng” đánh tới. “Ầm” một tiếng nổ lớn phát ra, A Sử bị hất văng gần trăm trượng, toàn thân muốn vỡ vụ. Thấy A Sử trúng đ̣n như vậy, A Phủ không thèm xuống tay bèn quay đi tha cho hắn 1 con đường sống. Đi được vài bước bỗng thấy lạnh sống lưng, sát khí ngút trời, A Phủ chỉ kịp xoay người tránh nhưng “PHỤT”, ḍng máu đă chảy, Băng phụng kiếm đă cắt vào vai anh một đường ngọt sắc. Kẻ đánh lén không ai khác chính là A Sử. A Phủ cầm lấy kiếm, sự căm giận đă lên tới tột đỉnh, anh hét lớn: "A Sử, nạp mạng!!!". Thế kiếm cuồn cuộn, đất trời nghiêng ngả, nghịch chuyển âm dương. A Sử đă cố gắng tránh nhưng không kịp rồi. Hự, A Sử gục xuống. ḍng máu của hắn loang lổ, hôi thối cả một vùng. A Phủ toan quay đi nhưng anh đă lấy áo choàng của ḿnh phủ lên người A Sử, quae là một hành động hiệp nghĩa của con nha vơ.
Mị và A Phủ sau khi vượt biên trốn thoát khỏi nhà Thống Lư đă vượt biên, nhập cư trái phép vào Phiếng Sa. Lúc đầu rách rưới, mệt mỏi, tí chết đói, may mà lúc đó có mấy chàng trai "Mường tè" đang luận về Đế Chế. Như chết đuối vớ được phao, A Phủ bèn gạ chúng đánh tiền và dĩ nhiên chúng chỉ cúng tiền cho A Phủ. Từ đó, hôm nào anh cũng lang thang khắp các hàng Games để kiếm tiền lập nghiệp. Sau khi kiếm được một số tiền kha khá, A Phủ bàn với Mị mở hàng chat, đem văn minh tới cho bọn thổ dân, miền núi. Mị thường chat suốt ngày để dụ dỗ nhưng con cừu non như: "Em 16 tuổi, xin và chưa có người yêu ..." và con vịt béo nhất bị mắc bẫy là A Châu. A Châu vốn là con nhà địa chủ ở miền xuôi, v́ nghe lời Mị dụ dỗ đă bỏ nhà lên rừng đánh đu với khỉ. Sau khi đánh đu chán, A Châu t́m đến nhà Mị xin cầu hôn. Mị phân vân không biết nên chọn ai, mộy người là Anh hùng miền núi, một người là địa chủ miền xuôi, cả hai đều rât tài giỏi. Mị nghĩ rất lâu mà vẫn chưa nghĩ ra cách ǵ bèn lên mạng chat chit một hồi, cuối cùng được gà cho một cách. Mị gọi cả hai vào rồi nói: "Cả hai anh đều hết sức tài giỏi nhưng em chỉ có một ḿnh biết chọn ai đây. Thế này vậy, sáng ngày mai, ai mang lễ vật gồm Voi chín ngà, Gà chín cựa, Ngựa chín hồng mao đến trước th́ người đó sẽ là chồng em.
Sáng sớm hôm sau, cùng lúc A Phủ và A Châu mang lễ vật tới. Đến lúc này đành phải cho hai người thi đấu với nhau bằng vơ, văn và nhạc. Đầu tiên thi vơ, A Phủ lại gần tảng đá lớn trước nhà rồi vung tay dùng "Cương đao chỉ" chém mạnh, tảng đá vỡ đôi. A Châu thấy thế "cóng" quá, xin thua luôn. . Phần thứ hai: thi văn. Đề bài: "Viết một câu tả t́nh yêu của ḿnh đối với Mị". A Châu viết: "Khi anh nh́n vào đôi mắt kiêu sa kia, thời gian như ngừng trôi". A Phủ vốn là kẻ vơ biền, chỉ suốt ngày biết đấm đá, tŕnh độ văn siêu mít đặc. Bí quá, A Phủ bèn dùng "thiên lư nhăn" nh́n trộm bài của A Châu và hắn đă viết bằng một câu tương tự: "Khi anh nh́n thấy bản mặt em, đồng hồ như đứt dây cót không dám chạy". Thắng thua phần này th́ chắc các bạn đă biết. Phần cuối cùng thi nhạc. Vốn tự tin về giọng hát của ḿnh, A Phủ ôm đàn hát "T́nh khúc vàng" với mong muốn bắn rụng con tim người đẹp. Đáp lại, Mị lắc đầu chép miệng "Xưa rùi". Đến lượt A Châu, tuy hát không hay nhưng không sao, anh đă có tiểu xảo hỗ trợ. Thừa lúc mọi người không để ư, hắn đă nhét đĩa CD mới nhất cùng bộ loa và đầu DVD siêu nhỏ nhưng cực ḱ chất lượng vào người. Sau đó chỉ là công việc ấn nút khởi động và nhép môi theo bài hát. A Phủ thấy ḿnh sắp thua bỗng loé lên một gian kế. Hắn gọi A Châu lại và bỏ nhỏ: "Châu huynh, thấy huynh là một hảo hán nên tôi nói thật, con Mị này chẳng hay ho ǵ đâu. Nó thuê tôi vờ cạnh tranh với huynh để nâng cao giá trị của nó. Trước đây h́nh như cũng có 6 hay 7 thằng bị mắc câu, sau khi biết nó xấu tính lại bị ghẻ nên đều ù té chạy". Nghe đến đây, A Châu tái mào, không nói không rằng chạy rẽ đất. Cuối cùng, Mị lấy A Phủ làm chồng, A Phủ và A Châu kết nghĩa anh em. Một kết thúc có hậu ?
kidmiel
22-09-2007, 12:42 PM
Chợt một ngày CPU nóng quá
Biết làm gì khi không có cool case
Task Manager giờ đã ngập đầy
Em ngồi trước Webcam cười tít mắt.
Anh ngu ngơ Search tìm đời hạnh phúc
Lạc lối về giữa hàng triệu Website
Em xuất hiện như Chipset kì tài
Đưa anh về rong chơi trên Harddisk.
Đường êm quá anh đi mà quên Click
Save em vào My Place của riêng anh
Đau lòng khi Retry mãi không thành
Anh ấm ức quên đi luôn lệnh Back.
Bỗng chợt thấy có một dòng dấu nhắc
Anh nhẹ nhàng bình tĩnh gõ lệnh Ping (netstat thì đúng hơn)
Lòng khấp khởi thấy Display hiện hình
Em còn đó IP đâu có mất.
Thích game à? Anh sẽ mua cho tất
Run ngọt ngào trên mọi bản Windows
Em yêu cầu Graphic đến phát rầu
Sẽ vì em anh vui lòng Update.
Có những lúc anh quên không Refresh
Em giận hờn tống Virus cho anh
Bad sector còn đó vẫn chưa lành
Anh không muốn một lần Clean tất cả.
Sẽ cố Wait... đến khi em hạ hoả
Để cùng nhau mơ mộng đến Vista
Các software sẽ kết hợp hài hoà
Enter vào một tình yêu vững chắc.
Have fun :D
gaunpro
22-04-2010, 11:56 PM
làm thơ hay quá
SMARTLIPO MPX (http://www.laserlipoguide.com/SmartlipoMPX.php)
park bench (http://www.gardenbenches.net/parkbenches.aspx)
Powered by vBulletin™ Version 4.0.3 Copyright © 2010 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.